Chap 3: 3
Chương 3
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
Đến chân núi, Mạnh Khê cúi người cắt cỏ heo như mọi khi. Xung quanh toàn là mấy đứa trẻ con nhỏ hơn cậu, bởi việc nhẹ nhàng thế này thường chỉ dành cho nữ tử hoặc ca nhi sắp xuất giá.
Mỗi ngày họ chỉ cần cắt một gùi là xong, thời gian còn lại thì ở nhà chờ gả.
Mạnh Khê đôi khi rất ghen tị với họ, ghen tị vì họ có cha mẹ yêu thương, ghen tị vì họ có tương lai được chồng chiều chuộng và một gia đình hạnh phúc.
Nhưng nhớ đến Trương thị đang ở nhà, Mạnh Khê biết có lẽ kiếp này mình chẳng bao giờ có cơ hội chạm tay vào cuộc sống như thế.
Mạnh Khê càng đi càng xa, dần tách khỏi đám đông. Cắt đầy một gùi cỏ heo rồi, thời gian còn lại cậu định đi tìm cây ăn quả, hái ít trái mang về lót dạ.
Vào sâu trong núi, cậu tìm thấy một cây hạnh. Tiếc là quả ở tầm thấp nếu không bị hái hết thì cũng rụng xuống đất thối rữa cả rồi. Chỉ còn lác đác vài quả treo tít trên ngọn cây.
Mạnh Khê quyết định trèo lên hái cho bằng hết.
Là đứa trẻ lớn lên từ núi rừng, leo trèo là kỹ năng cơ bản ai cũng biết. Mạnh Khê bỏ gùi xuống, xắn ống quần, ngắm nghía chỗ đặt chân rồi thoăn thoắt trèo lên ngọn cây, vươn tay hái sạch mấy quả còn sót lại.
Cậu ngồi vắt vẻo trên cành cây, nếm thử một quả. Ngọt quá, còn ngon hơn cả bánh bột cám hôm qua.
Ăn xong một quả, còn lại năm quả, cậu định mang về ăn dần.
Cất kỹ mấy quả hạnh vào người, Mạnh Khê ôm thân cây từ từ tụt xuống, nào ngờ chân chưa kịp đứng vững đã thấy trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm lại.
Khoảnh khắc ngã xuống, trong đầu cậu chỉ có một ý niệm duy nhất: tuyệt đối không được đè nát mấy quả hạnh trong ngực.
Không biết qua bao lâu, Mạnh Khê khẽ động mi mắt, tỉnh lại hoàn toàn thì thấy trong đầu xuất hiện một giọng nói ríu rít.
"Ký chủ, ký chủ ơi, cậu đồng ý không? Tham gia trò chơi của tập đoàn 3000 Thế Giới đi mà."
"Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện trong đầu ta? Có phải ta chết rồi không? Ngươi là Hắc Bạch Vô Thường đến bắt hồn sao?"
Tâm trạng Mạnh Khê bỗng trở nên bình đạm mà không có dục vọng gì đến lạ, dù gặp chuyện quái lực loạn thần thế này cũng không sợ hãi la hét.
"Ký chủ nói gì thế? Hệ thống không phải Hắc Bạch Vô Thường đâu, tôi là trợ lý nhỏ của cậu mà. Cậu chưa chết, vừa rồi chỉ là bị tụt đường huyết nên đói ngất đi thôi."
Hệ thống giải thích bằng giọng dễ thương, khó khăn lắm mới tìm được một người phù hợp ở 3000 thế giới, nó phải cố gắng thể hiện để tranh thủ sự đồng ý của đối phương.
"À... hóa ra chỉ là đói ngất, ta cứ tưởng mình chết rồi."
Mạnh Khê cảm thấy phức tạp, cũng không biết chết đi tốt hơn hay tiếp tục sống lay lắt thế này tốt hơn.
Bình luận