Chap 27: +28
Chương 27
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
Mạnh Khê nhìn một lượt căn phòng rộng lớn, ánh mắt cậu lập tức dừng lại ở chiếc túi thơm quen thuộc đang treo trên tay nắm cửa. Đó chính là món quà cậu đã tặng ca ca.
"Hóa ra ca ca thật sự trân trọng món quà của mình."
Mạnh Khê mỉm cười mãn nguyện. Tiếc là con thỏ bông không có miệng, nên cậu không thể cười khúc khích như chú chuột nhỏ trộm được đèn dầu.
Tuy trang phục ở thế giới của ca ca không có đai lưng để đeo túi thơm như bên cậu, nhưng việc anh ấy treo nó ngay trong phòng ngủ, nơi ngày nào cũng nhìn thấy, đủ chứng tỏ ca ca coi trọng cậu đến nhường nào.
"Có khi nào... ca ca thích mình hơn cả mèo con không nhỉ?"
Mạnh Khê không thấy bất kỳ đồ dùng nào của mèo trong phòng ngủ, chứng tỏ Bánh Nướng Trứng Chảy chưa bao giờ được đặt chân vào đây. Điều này chẳng phải là bằng chứng rõ ràng nhất cho việc ca ca ưu ái cậu hơn sao?
Nghĩ đến đây, Mạnh Khê đưa hai tay thỏ bông lên che mặt vì ngượng. Thật xấu hổ quá đi mất, sao cậu lại đi so sánh mình với một con mèo cơ chứ.
Nhưng dù có e thẹn đến đâu, trong lòng Mạnh Khê vẫn dâng lên niềm vui sướng khôn tả khi biết mình chiếm một vị trí quan trọng trong tim ca ca.
Sau khi bình tĩnh lại, Mạnh Khê bắt đầu quan sát kỹ hơn căn phòng ngủ.
Căn phòng mang tông màu chủ đạo là đen trắng, tạo cảm giác trầm ổn và có chút lạnh lùng. Sàn gỗ sẫm màu được trải một tấm thảm lông cừu trắng muốt rộng lớn. Chiếc giường lớn màu đen được phủ bộ chăn ga gối đệm cùng tông màu. Ở một góc phòng còn đặt vài thứ lạ mắt (thiết bị tập thể dục) mà Mạnh Khê không biết tên.
Tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm, hơi nước bốc lên mờ mịt. Chu Uẩn Dương tắm rất nhanh.
Thường ngày sau buổi tập tối, hắn sẽ ngâm mình thư giãn một chút, nhưng hôm nay vì có Mạnh Khê đang đợi bên ngoài nên hắn không yên tâm tắm lâu.
Vài phút sau, cánh cửa phòng tắm mở ra trong làn hơi nước lượn lờ. Chu Uẩn Dương chỉ mặc độc một chiếc áo choàng tắm màu xám, dây đai buộc lỏng lẻo ngang hông. Mái tóc ngắn cũn ướt sũng nước, vòm ngực màu mật ong rắn chắc lấp ló sau vạt áo choàng mỗi khi hắn đưa tay lau tóc.
Mùa hè nóng nực, tóc ngắn chỉ cần lau qua loa là khô. Chu Uẩn Dương đã bật điều hòa từ trước nên nhiệt độ trong phòng rất dễ chịu.
"Khê Bảo, anh xuống thả Bánh Nướng Trứng Chảy ra đã rồi lên với em ngay."
Định leo lên giường thì Chu Uẩn Dương sực nhớ ra tiểu tổ tông dưới nhà. Tối nay nó chưa đi vệ sinh, nhốt cả đêm trong lồng nhỡ bị táo bón thì khổ, hắn đành phải xuống thả nó ra.
Mạnh Khê không nói được, chỉ biết dõi theo bóng lưng Chu Uẩn Dương. Rất nhanh sau đó, hắn đã quay lại.
"Được rồi, anh mang cả điện thoại lên đây rồi. Giờ Khê Bảo muốn nghe chuyện gì nào?"
Bình luận