Chap 20: 20
Chương 20
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
“Được rồi, nếu em không chịu nhận quà anh tặng trực tiếp, vậy cứ coi như số trang sức này là anh cho em mượn tạm trước đi. Lát nữa em đi khám đại phu, trong người không thể không có đồng nào được, đúng không?”
Hiểu được lòng tự trọng nhỏ nhoi của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương không ép buộc mà chọn một cách nói khéo léo hơn để giúp đỡ cậu.
“A? Dạ... hình như là vậy, ca ca.”
Mạnh Khê sực nhớ ra mình đang không một xu dính túi. Hai mươi văn tiền Trương thị đưa lúc nãy, cậu đã tiêu sạch vào việc mua đồ cúng rồi, giờ móc túi cũng chẳng ra nổi một đồng.
Lúc trước thấy Chu Uẩn Dương không nhắc gì, cậu còn tưởng hắn đã quên chuyện đưa mình đi khám bệnh. Giờ hắn đột ngột nhắc lại, làm Mạnh Khê vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc hỗn độn, suýt chút nữa không phản ứng kịp.
“Vậy đi thôi, tiện thể em đang ở trên trấn, mình đến y quán khám luôn.”
Chu Uẩn Dương vốn hơi lo đại phu xích cước trong thôn Mạnh Khê không đáng tin cậy, không ngờ hôm nay cậu lại có dịp lên trấn, đúng là cơ hội tốt để tìm một đại phu tay nghề cao khám cho yên tâm.
“Y quán... Ca ca đợi ta hỏi đường chút nhé. Thú thực là đã lâu lắm rồi ta không lên trấn, nhiều chỗ cũng chẳng biết ở đâu.”
Mạnh Khê nhìn quanh, tìm một người phụ nữ có gương mặt hiền hậu để hỏi thăm vị trí của hiệu cầm đồ và y quán.
Dù sao đồ Chu Uẩn Dương đưa cho cậu đều là trang sức, cậu phải đổi chúng ra bạc trước mới có tiền đi khám bệnh.
Hỏi đường xong xuôi, Mạnh Khê vừa trò chuyện với Chu Uẩn Dương, vừa tìm đến hiệu cầm đồ.
Cậu chọn một chiếc vòng tay bằng vàng ròng từ trong kho chứa đồ ra, lấy hết can đảm bước vào hiệu cầm đồ. Tuy đây là lần đầu tiên, nhưng nhờ có Chu Uẩn Dương ở bên cạnh mách nước, mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ, không gặp rắc rối gì.
Chiếc vòng tay vàng nặng khoảng 50 gram, quy đổi theo đơn vị đo lường cổ đại là vừa tròn một lượng. Một lượng vàng đổi được mười lượng bạc.
Rất nhanh, chủ quán kiểm kê xong, gói mười lượng bạc vào khăn tay rồi đưa cho Mạnh Khê. Cầm bọc bạc nặng trĩu trên tay, Mạnh Khê nín thở vì hồi hộp.
Đây là lần đầu tiên trong đời cậu được cầm nhiều tiền như vậy. Từ bé đến lớn, ngay cả một lượng bạc nguyên vẹn cậu cũng chưa từng được nhìn thấy.
Thấy Mạnh Khê cứ đứng ngây ra đó với vẻ mặt ngơ ngác, Chu Uẩn Dương vội vàng lên tiếng nhắc nhở. Hắn sợ Mạnh Khê đi một mình, ra khỏi hiệu cầm đồ sẽ bị kẻ gian để mắt tới, nên giục cậu nhanh chóng chuyển số bạc đó vào kho chứa của trò chơi.
Đạo lý của không lộ ra ngoài, thời nào cũng đúng cả.
“Ca ca, ta... chúng ta giờ phải làm sao?”
Bị Chu Uẩn Dương nhắc nhở, Mạnh Khê bắt đầu lo lắng. Cậu chỉ là một tiểu ca nhi yếu ớt, nếu gặp phải bọn cướp hung hãn thì làm gì có sức phản kháng.
Bình luận