Chap 18: 18
Chương 18
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
Mạnh Khê chậm rãi ngồi dậy, còn chưa kịp lau lớp mồ hôi đau đớn rịn ra trên trán thì đã bị Trương thị đứng ở sân mắng vọng vào một trận.
“Cả ngày cứ tối lửa tắt đèn lén lút trong bếp làm cái gì thế hả? Định đi trộm đàn ông hay sao? Đúng là cái đồ phá của, nhà ai mà chịu được cái thứ đốt củi như phá thế này? Thật không biết lo liệu cái gì cả.”
Trương thị vốn đã thiu thiu ngủ, bị tiếng kêu thất thanh của Mạnh Khê làm cho giật mình tỉnh giấc, cơn giận bốc lên đùng đùng. Nửa đêm nửa hôm không ngủ, chẳng biết thằng ranh Mạnh Khê lại giở trò gì.
Nghe Trương thị mắng mình "trộm đàn ông", người Mạnh Khê cứng đờ, tim đập thình thịch. Cậu suýt tưởng bà ta nghe thấy tiếng cậu nói chuyện với ca ca, làm cậu sợ muốn chết.
“Cái đồ không biết điều như mày, có dâng đến miệng người ta cũng chẳng thèm đâu. Đừng có ở đó mà mơ tưởng hão huyền nữa. Còn không mau dọn dẹp cho xong rồi cút về cái chuồng củi của mày đi, đừng có lượn lờ ở đây làm gai mắt tao.”
Trương thị xả xong cơn giận trong người thì mặc kệ Mạnh Khê nghĩ gì. Huống hồ chuyện hôn sự của cái túi trút giận này còn nằm trong tay bà, nó có muốn lật trời cũng chẳng được.
Mạnh Khê quả thực không có ý định phản kháng. Cậu lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế đẩu nhóm lửa, chờ Trương thị mắng xong. Bao năm nay đều như vậy cả, cậu đã luyện được tuyệt kỹ nước đổ đầu vịt, nghe tai này lọt qua tai kia từ lâu rồi.
Sợ Trương thị lại quay lại gây sự, Mạnh Khê chẳng màng đến vết thương ở đầu gối, vội vàng dùng nước ấm còn thừa trong nồi rửa mặt qua loa, rồi lê cái chân đau về ổ nhỏ của mình.
Đêm nay trời không trăng, trong phòng tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón. Mạnh Khê mò mẫm ngồi lên giường, định bụng bôi đại chút thuốc mỡ vì chẳng nhìn thấy gì, nhưng ngay giây tiếp theo, cuộc gọi video của Chu Uẩn Dương đã tới.
“Khê Bảo, rửa mặt xong chưa em?”
“Ta xong rồi, giờ đang ngồi trên giường chuẩn bị bôi thuốc đây.”
Nhờ ánh sáng hắt ra từ màn hình điện thoại của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê mới lờ mờ nhìn thấy khoảng không trước mặt. Cậu vội vàng lấy thuốc mỡ ra bắt đầu bôi.
“Khê Bảo này, trong thôn hay trên trấn các em có đại phu không? Anh nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không yên tâm. Ngày mai em tranh thủ đi khám xem sao nhé, tiền thuốc men để anh lo.”
Chu Uẩn Dương không tìm được cách đưa tiền trực tiếp cho Mạnh Khê, nhưng phát hiện cửa hàng hệ thống gần đây mới mở khóa thêm mục trang sức. Hắn chợt nảy ra ý tưởng: Tiền ở thời cổ đại chẳng phải là bạc sao? Vậy hắn mua một ít trang sức bạc tặng Mạnh Khê cũng có giá trị tương đương tiền mặt mà?
Chu Uẩn Dương tự thấy mình thông minh hết phần thiên hạ. Tiếc là trang sức trong cửa hàng hệ thống toàn là mấy món nhỏ nhặt như lắc tay, mặt dây chuyền, hoa tai, trâm cài... Dù hắn có mua hết sạch thì cũng chỉ tốn chưa đến hai vạn tệ.
Bình luận