Chap 17: 17
Chương 17
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
Thành viên trong gia đình Chu Uẩn Dương tuy không nhiều, nhưng người nào nói ra cũng đều là nhân vật tài ba đại sĩ. Trong ấn tượng của Mạnh Khê, chỉ có những gia tộc quyền quý trong kịch hát mới có thể sánh được với nhà Chu Uẩn Dương.
Huống chi bản thân Chu Uẩn Dương còn là một sinh viên đại học, theo lời giải thích của hắn thì thân phận ấy có thể sánh ngang với tiến sĩ ở thời đại của cậu. Tiến sĩ – một danh xưng xa vời vợi biết bao. Ở trấn trên quê cậu, ai đỗ được tú tài đã là chuyện kinh thiên động địa, cả huyện này may ra chỉ có quan huyện đại nhân mới xuất thân từ tiến sĩ mà thôi.
Mạnh Khê vừa nghe Chu Uẩn Dương kể về gia thế, vừa mơ màng làm việc nhà. Cũng may những việc này cậu đã làm quen tay, nên dù đầu óc có chút lơ đễnh thì chân tay vẫn làm đâu ra đấy.
Sau khi Chu Uẩn Dương giới thiệu xong về bối cảnh thế giới của mình, hắn mở bảng nhiệm vụ ra xem thì thấy tiến độ đã vọt lên 90%. Tuy nhiên, 10% còn lại dù hắn có cố gắng thế nào cũng không nhích thêm được. Đúng lúc cơm hộp được giao tới, hắn quyết định tạm gác nhiệm vụ sang một bên.
Vừa ăn cơm rang, Chu Uẩn Dương vừa treo điện thoại chờ Mạnh Khê làm xong việc nhà. Hắn vẫn chưa quên chuyện muốn kiểm tra vết thương ở đầu gối do bị phạt quỳ của cậu, không biết tình hình có nghiêm trọng không.
Chu Uẩn Dương đã từng nghĩ nát óc xem trong game có cách nào giúp Mạnh Khê thoát khỏi nanh vuốt của mụ dì ghẻ độc ác kia không. Đáng tiếc, ngoài mấy cách chơi đã mở khóa, chẳng có gì thực sự giúp được Mạnh Khê thoát ly khỏi cái gia đình tệ hại ấy.
Hết cách, Chu Uẩn Dương đành cố gắng bù đắp cho Mạnh Khê bằng những phương diện khác, có như vậy lòng hắn mới đỡ áy náy phần nào.
Mạnh Khê nhanh nhẹn thu dọn bát đũa cả nhà vừa ăn xong, sau đó cầm chổi quét dọn sạch sẽ sân nhà. Cuối cùng là đun nước nóng cho Trương thị và Mạnh Tuyền tắm rửa.
Còn cha và Tống Hổ thì cứ múc nước trong chum ra tắm ào cái là xong. Hôm nay trời nóng bất thường, cái nóng của mùa thu vẫn còn rất gay gắt nên tắm nước lạnh lại càng thoải mái. Chỉ có Trương thị là phụ nữ và Mạnh Tuyền còn nhỏ nên mới cần dùng nước ấm.
Mạnh Khê thầm thấy may mắn vì dù sống trong núi sâu nhưng cũng không thiếu nước, nếu không bắt cậu mấy ngày không tắm, chắc chắn người cậu sẽ bốc mùi khó chịu lắm.
Từ khi có "chủ nhân" Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê bắt đầu để ý đến hình tượng của bản thân hơn. Đặc biệt là sau khi biết đối phương cao lớn uy mãnh, tuấn tú tiêu sái lại có địa vị bất phàm, Mạnh Khê sùng bái Chu Uẩn Dương chẳng khác nào thiên thần hạ phàm – một vị thiên thần chuyên đến để cứu rỗi cuộc đời cậu.
Dù điều kiện sống có khó khăn đến đâu, cậu cũng không muốn để lộ bộ dạng lôi thôi trước mặt Chu Uẩn Dương, sợ sẽ làm bẩn đôi mắt tôn quý của ngài ấy.
Nhưng mà, dù là thiên thần thì cũng đâu nên nhìn chằm chằm người ta tắm rửa chứ?
“Ca ca... Ta... ta chuẩn bị tắm rửa... Anh có thể... tạm thời tắt bức tranh đi được không?”
Bình luận