Chap 16: 16
Chương 16
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
Chu Uẩn Dương lúc này đang ngồi trên ghế sofa, hai tay ôm mặt, cả người toát lên vẻ bối rối và ảo não tột độ.
Người vừa nói chuyện với Mạnh Khê rõ ràng là con trai trăm phần trăm, vậy mà cái bụng lại to tròn căng mọng như thế, lại còn tỏa ra ánh hào quang của tình mẫu tử làm hắn suýt mù mắt.
Chuyện này thật phản khoa học.
À không, nếu thế giới này thực sự tuân theo khoa học thì hắn đã chẳng gặp được Mạnh Khê. Tam quan của Chu Uẩn Dương một lần nữa nổ tung, vụn vỡ tan tành. Những vết rạn từ lần trước còn chưa kịp vá lại, giờ đây lại chồng chất thêm vết thương mới.
Hắn có chút không biết phải đối mặt thế nào với ánh mắt đơn thuần và tràn đầy tin tưởng của Mạnh Khê trong video. Hắn đúng là đáng chết thật mà.
Dù tam quan đã nát bét, nhưng khi đối diện với Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương vẫn không để lộ nửa phần dị nghị. Ngẩng đầu lên, hắn vẫn là người ca ca đáng tin cậy trong mắt Mạnh Khê.
“Ca ca không sao đâu, chỉ là vừa nãy không cẩn thận va vào chân bàn, hơi đau chút thôi.”
Chu Uẩn Dương bịa đại một lý do. Thực ra hắn cũng không muốn lừa Mạnh Khê, nhưng đôi khi lời nói dối thiện ý là cần thiết.
“Vậy bây giờ ca ca còn đau không? Thuốc mỡ này hiệu nghiệm lắm đấy.”
Mạnh Khê vội vàng lấy hộp thuốc mỡ bôi đầu gối từ trong không gian hệ thống ra, giơ lên cho Chu Uẩn Dương xem.
“Ca ca bôi thử cái này đi, đầu gối ta cũng bôi thuốc này, bị phạt quỳ sưng to thế mà qua một đêm đã đỡ hẳn rồi…”
Mạnh Khê gấp gáp lo lắng nên lỡ miệng khai sạch chuyện mình bị Trương thị phạt quỳ.
“Cái gì đầu gối? Em bị phạt quỳ á? Lại là do mụ dì ghẻ độc ác kia làm đúng không? Có nghiêm trọng không? Kéo ống quần lên cho anh xem nào.”
Nghe tin Mạnh Khê bị phạt quỳ, Chu Uẩn Dương lập tức vứt hết sự bối rối ra sau đầu, sốt sắng quan tâm vết thương của cậu.
“Ca ca, chuyện từ hôm qua rồi, giờ ta không sao nữa đâu. Với lại ta đang ở ngoài đường, đầu gối thì... để về nhà rồi ta cho anh xem nhé.”
Mạnh Khê có chút ngượng ngùng. Giữa thanh thiên bạch nhật mà kéo ống quần lên cho đàn ông xem chân cẳng thì có vẻ không hay lắm, dù người đó là ca ca đang quan tâm cậu thật lòng.
“Nhưng mà ca ca này, thuốc mỡ này thực sự rất tốt, tin ta đi, thật đấy.”
Dù đang giải thích với Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê vẫn không quên quảng cáo công dụng của lọ thuốc mỡ.
“Được rồi, ca ca biết rồi, anh sẽ nhớ bôi thuốc. À đúng rồi Khê Bảo, người lúc nãy là ai thế?”
Chu Uẩn Dương vốn chỉ đang lừa Mạnh Khê là mình bị thương, giờ thấy chủ đề đã chuyển sang mình, hắn liền qua loa cho xong chuyện rồi bắt đầu dò hỏi về người đàn ông mang thai kia.
Bình luận