Chap 14: 14
Chương 14
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
“Ca ca? Anh có khỏe không?”
Mạnh Khê nhìn chàng trai trong màn hình với gương mặt tuấn tú, góc cạnh, giữa hai hàng lông mày còn vương chút nét dữ dằn. Thấy người kia cứ ngồi bất động, vẻ mặt có chút mờ mịt, cậu không nhịn được mà vươn tay vẫy vẫy, ý đồ gọi hồn chàng trai đang ngẩn ngơ kia quay lại.
“Khụ khụ, chào... chào Khê Bảo...”
Chu Uẩn Dương nhìn ánh mắt đầy thắc mắc của Mạnh Khê trong màn hình, không kìm được đưa tay sờ mũi, lời nói thốt ra không qua não, nhạt nhẽo vô cùng.
“Ca ca, chào anh nha...”
Không đợi Chu Uẩn Dương kịp nghĩ cách chữa cháy cho sự lúng túng của mình, Mạnh Khê đã học theo dáng vẻ của hắn, thu lại nụ cười, bày ra vẻ mặt nghiêm túc chào hỏi lại. (TruyenduocdangtaiwordpressHikariare&wattpadKaorurits)
Chu Uẩn Dương lập tức cứng họng. Thật ra trong đầu hắn lúc này đang rối như tơ vò, đủ mọi ý nghĩ chạy qua nhưng chẳng nắm bắt được cái nào. Hắn không biết mình nên báo cảnh sát tố cáo trò chơi này buôn bán người trái phép trước, hay là tự đấm mình một cái cho tỉnh táo lại rồi tính tiếp.
“Cái đó... Khê Bảo, hiện tại em đang ở đâu?”
Chu Uẩn Dương dò hỏi. Nếu đối phương thực sự bị lừa bán, hắn nhất định phải moi được vị trí cụ thể để báo cảnh sát giải cứu.
“Ta ở nhà nha. Ca ca, chẳng qua hiện tại ta đang ở bên ngoài băm cỏ heo. Vì chiều nay ta về muộn, việc nhà chưa làm xong nên giờ phải làm bù.”
Mạnh Khê vừa nói, vừa cầm nắm cỏ heo lên giơ trước màn hình cho Chu Uẩn Dương xem.
“Không phải, ý ta là nhà em ở vùng nào ấy?”
Hai hàng lông mày kiếm của Chu Uẩn Dương vô thức nhíu lại. Nhìn khung cảnh này thì có vẻ đối phương đang ở một vùng núi vô cùng lạc hậu. Cũng không biết Khê Bảo lớn lên ở đó từ nhỏ, hay là bị bọn buôn người tẩy não rồi.
“Ca ca hỏi nhà ta sao? Nhà ta ở thôn Kháo Sơn đó. Từ cổng thôn đi thẳng vào, rẽ phải qua hai cây liễu lớn, rồi lại đi sang trái một đoạn là thấy cửa nhà ta. Trước cửa nhà có hai cây ăn quả, tiếc là quả chua loét, đến chim chóc cũng chẳng thèm ăn...”
Nhớ ra mình còn hơn nửa rổ cỏ heo chưa băm xong, Mạnh Khê tay thì tiếp tục làm việc, miệng vẫn liến thoắng không ngừng, nhiệt tình chỉ đường dẫn lối cho Chu Uẩn Dương đến nhà mình ở thôn Kháo Sơn.
Nhưng cái Chu Uẩn Dương muốn nghe đâu phải là mấy thứ này. Thấy Mạnh Khê càng nói càng lạc đề, hắn vội vàng cắt ngang.
“Không phải, anh muốn hỏi em, hiện tại đang là ngày tháng năm nào? Em ở triều đại nào? Quốc gia nào? Dân tộc nữa.”
Mạnh Khê không hiểu vì sao Chu Uẩn Dương lại bày ra vẻ mặt nghiêm túc, giọng điệu sốt ruột để hỏi mấy thứ hiển nhiên như vậy. Nhưng cậu đã quen với những yêu cầu kỳ quái của hắn, nên lập tức ngoan ngoãn trả lời:
Bình luận