Chap 13: 13
Chương 13
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
Mạnh Khê không ngờ Trương thị lại lấy cả mẫu thân ra để ép cậu. Nếu cậu không làm theo lời bà ta, chẳng khác nào bất kính với người mẹ đã khuất. Mạnh Khê không muốn bị phạt quỳ, nhưng lại càng không muốn Trương thị dây dưa gì đến mẫu thân mình.
“Con không làm chuyện gì bậy bạ cả. Nghe nói Hồ Chiêu Đệ ở thôn bên mới sinh con, nên con qua thăm cô ấy. Dù sao hồi nhỏ hai đứa cũng chơi thân với nhau.”
Mạnh Khê không thèm nhìn Trương thị, mà hướng mắt về phía Mạnh Đại Hà đang ngồi ăn cơm trên ghế mây, nghiêm túc giải thích. Trương thị có thể không biết rõ Hồ Chiêu Đệ, nhưng Mạnh Đại Hà chắc chắn biết.
Mạnh Khê cứ nghĩ mình giải thích như vậy là đủ rõ ràng rồi. Đáng tiếc, Mạnh Đại Hà vẫn cắm cúi ăn, chẳng thèm ừ hử lấy một tiếng. Trước nay, hễ Trương thị dạy dỗ Mạnh Khê là hắn lại im lặng như tờ. Thấy thế, Trương thị càng được đà lấn tới.
“Bạn chơi cùng hồi nhỏ á? Lâu lắc lâu lơ rồi, sao chẳng thấy con bé đó sang tìm mày bao giờ? Chỉ có mày là ngốc nghếch, cứ thích lấy cái mặt nóng đi dán vào mông lạnh người ta.”
Trương thị bĩu môi khinh khỉnh, lời nói cay độc dìm Mạnh Khê xuống bùn đen.
“Còn không mau lại đây quỳ xuống! Dù có đi thăm bạn thì cũng không phải lý do để mày về muộn như thế. Nếu không lập quy củ cho mày, mày lại tưởng mình đủ lông đủ cánh rồi muốn làm gì thì làm hả?”
Thấy Mạnh Khê vẫn đứng trân trân một chỗ, Trương thị xồng xộc lao tới, túm lấy cậu lôi xềnh xệch ra cổng, ấn vai bắt cậu quỳ xuống đối diện với bức tường rào.
“Hôm nay cứ quỳ một canh giờ cho tao! Cả buổi chiều mày đi chơi, quần áo chưa giặt, cỏ lợn chưa băm. Dù bị phạt quỳ thì mấy việc đó vẫn là của mày, hôm nay không làm xong thì đừng hòng đi ngủ!”
Trương thị quát xong liền quay vào ăn cơm tối. Trên bàn ăn, cả nhà bốn người đang ngon lành thưởng thức những món ăn Mạnh Khê nấu, trong khi đó, người nấu là cậu chẳng những không được nếm miếng nào mà còn phải chịu hình phạt quỳ gối ê chề.
Cơm nước no nê, bốn người họ vứt bát đũa đó rồi mạnh ai nấy đi làm việc riêng. Bận rộn cả ngày, khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, ai cũng muốn thư giãn. Còn đống bát đũa bẩn thỉu kia, kệ nó, có Mạnh Khê lo, sợ gì không có người dọn.
Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng quỳ thẳng tắp của Mạnh Khê trên mặt đất. Nắng chiều cuối thu nhuộm lên người cậu một lớp vàng kim rực rỡ. Hàng mi rủ xuống của cậu lấp lánh ánh vàng trông thật đẹp mắt, nhưng lại chẳng thể che đi sự trống rỗng vô tận trong đôi mắt ấy.
Điều duy nhất Mạnh Khê cảm thấy may mắn lúc này là mong ước của cậu đã thành hiện thực: lúc bị Trương thị mắng nhiếc, ca ca không có ở đây. Như vậy cậu sẽ không thấy tức giận, và ca ca cũng sẽ không phải chứng kiến bộ dạng yếu đuối, thảm hại này của cậu.
Một canh giờ trôi qua, mặt trời cuối cùng cũng thu lại những tia nắng, lặn dần sau núi Tây. Bóng tối dần bao trùm lấy vạn vật. Mạnh Khê run rẩy đứng dậy, đôi chân cậu dường như không còn là của mình nữa, hoàn toàn mất đi cảm giác.
Bình luận