Chap 10: 10
Chương 10
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
Thôn bên cạnh cũng giống như thôn Kháo Sơn, đều nằm sâu trong hốc núi, giao thông trắc trở. Dân làng đa phần đều bán mặt cho đất bán lưng cho trời, dựa vào vài sào ruộng để mưu sinh. Chỉ có một số ít thanh niên trai tráng là chọn cách lên trấn trên làm thuê làm mướn, bán sức lao động kiếm cơm.
Tuy nhiên, thôn bên cạnh có phần may mắn hơn vì có một con sông chảy vắt ngang qua, nhờ thế mà mùa màng thu hoạch cũng khấm khá hơn thôn Kháo Sơn đôi chút. Hơn nữa, vào mùa hạ, người dân còn có thể ra sông mò cua bắt ốc. Đối với người nhà nông mà nói, chỉ cần bỏ ra một buổi chiều là đã có thể kiếm được một món nhắm đưa rượu ngon lành.
Nhớ năm đó khi Hồ Chiêu Đệ gả sang thôn bên, nhà chồng đã đánh hẳn một chiếc xe bò sang đón dâu. Chuyện này khiến mấy cô nương cùng tuổi đang chờ gả hâm mộ đỏ cả mắt. Bởi lẽ ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, điều kiện tốt lắm thì cũng chỉ mướn người dùng xe ván gỗ kéo cô dâu về, còn nhà nào nghèo thì tân nương cứ thế tự mình đi bộ sang nhà chồng.
Được đón rước bằng xe bò, đãi ngộ ấy quả thực hiếm như lá mùa thu, trong mắt bà con lối xóm là vô cùng nở mày nở mặt.
Hồi ấy, Mạnh Khê đã phải thức trắng mấy đêm liền, tranh thủ từng chút thời gian để thêu tặng Hồ Chiêu Đệ một chiếc khăn tay tượng trưng cho ý nghĩa "vĩnh kết đồng tâm" để làm của hồi môn thêm vào.
Vì chuyện này, Mạnh Khê còn bấm bụng tháo chỉ một chiếc áo lót mới tốt nhất mà mẫu thân từng may cho cậu khi còn sống, mới gom góp đủ chút vải vụn tử tế để làm quà.
Lúc bấy giờ, Trương thị đã sinh được Mạnh Tuyền và đứng vững gót chân trong nhà. Mạnh Khê vừa đưa khăn xong đã phải tức tốc chạy về lo liệu việc nhà, chẳng còn thời gian đâu mà tiễn đưa Hồ Chiêu Đệ xuất giá.
Mãi cho đến một lần nọ, Trương thị lại quen thói cũ, cạy tủ của Mạnh Khê, vơ vét hết những bộ quần áo có chất vải tốt nhất mang đi làm tã lót cho Mạnh Tuyền. Lần này, Mạnh Khê rốt cuộc không nhịn nổi nữa, cậu chạy đi tìm Mạnh Đại Hà để đòi lại công đạo.
Nhưng khi đối mặt với lời cáo trạng của cậu, Trương thị lại bày ra vẻ mặt hoàn toàn dửng dưng.
“Mày lớn tướng rồi, ngày nào cũng chui rúc trong bếp làm việc nhà, mặc đồ tốt như thế có ích lợi gì? Còn không bằng lấy ra làm tã cho Tuyền Nhi. Ông nó xem, trời đang nóng thế này, Tuyền Nhi dùng mấy cái tã vải thô ráp kia, mông thằng bé đỏ ửng lên cả rồi, xót lắm.”
Lời Trương thị nói cũng không phải không có lý. Mạnh Tuyền mới hơn một tuổi, đang tuổi hiếu động, suốt ngày chạy nhảy khắp sân. Nếu cứ dùng vải bố thô cứng, lâu ngày da thịt non nớt cọ xát chắc chắn sẽ bị hăm đỏ, sinh bệnh ngoài da.
Nhưng đó đâu phải là lý do để Trương thị tự tiện cạy tủ, lấy đi quần áo của cậu mà không thèm hỏi han một tiếng.
“Nếu dì Trương thực sự là hiền thê lương mẫu, thì tự đi lên trấn trên mua vải mới mà may cho Mạnh Tuyền, chứ không phải đi vơ vét quần áo mà mẹ ta để lại cho ta như thế.”
Bình luận