Chap 99: Ngoại truyện 1 - Dòng thời gian
"Tổng giám đốc Tư, tôi về trước nhé." Trợ lý đặc biệt vui vẻ chào một tiếng.
Sếp của anh ta trước nay không thích tăng ca, làm việc đâu ra đấy và có trật tự, thế nên mọi người trong văn phòng đều có thể tan làm đúng giờ.
Tuy anh mới đến làm tổng giám đốc được một năm, nhưng đã nhận được sự yêu mến của toàn thể công ty.
"Ừm." Tư Ân Viễn đặt bút xuống.
Lúc anh đi thang máy chuyên dụng ra khỏi công ty, trời cũng vừa sẩm tối.
Đến giờ cơm, đâu đâu cũng phảng phất hơi thở của khói lửa nhân gian.
Khi đi ngang qua cửa sổ của một tiệm bánh ngọt, bên trong trưng bày những chiếc bánh kem tinh xảo, những quả dâu tây điểm xuyết bên trên còn được rắc một lớp đường bột.
Tư Ân Viễn không hề dừng lại, anh mở cửa chiếc Maybach rồi phóng xe đi mất.
Con người vốn không chút biểu cảm, mãi cho đến khoảnh khắc mở cửa nhà ra, trong lòng cuối cùng cũng có chút gợn sóng.
Khắp nơi đều là dấu vết lộn xộn, tên trộm này thật vụng về, còn làm đổ cả lọ mứt dâu.
Những vệt mứt dâu đứt quãng kéo dài đến tận trong phòng.
Tư Ân Viễn sa sầm mặt, tiện tay tìm một món vũ khí rồi đẩy mạnh cửa phòng ra!
Không một bóng người.
Anh nhanh chóng kiểm tra lại căn phòng, phát hiện phòng ngủ, nơi cất giấu nhiều đồ có giá trị nhất, lại không hề mất thứ gì.
Tủ quần áo bị mở ra, quần áo bên trong bị đè ép lộn xộn, như thể có người đã từng chui vào trong đó cọ qua cọ lại.
Hóa ra không chỉ là một tên trộm, mà còn là một tên biến thái nhỏ.
Cửa dùng khóa võng mạc, tên trộm chỉ có thể trèo vào từ cửa sổ.
Nghĩ đến chậu cỏ nhỏ đã nuôi gần bốn năm mà vẫn chỉ cao ba centimet, đồng tử của Tư Ân Viễn co lại, anh vội vàng bước tới.
Cỏ nhỏ ngoan ngoãn nằm trong chậu hoa, không bị tên trộm làm hỏng.
Mọi thứ đều rất bình thường, ngoại trừ...
Trên chiếc lá nhỏ màu xanh lục dính một chút mứt dâu trông có vẻ ngọt ngấy.
Tư Ân Viễn: "..."
Không biết có phải là ảo giác không, dưới ánh mắt chăm chú của anh, chiếc lá nhỏ tròn trịa ấy dường như khẽ run lên một cách đáng ngờ.
Trong mắt Tư Ân Viễn ánh lên vẻ suy tư, anh đưa tay ra lau sạch vết mứt trên chiếc lá.
Anh quay người, im lặng dọn dẹp nhà cửa.
Trong tivi không ngừng phát ra tiếng của bộ phim Bạch Xà truyện.
Quý Tửu thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ừm, mứt dâu ngon thật.
Trộm mứt, có lần đầu tiên, sẽ có lần thứ hai.
Chỉ là lần này cỏ nhỏ đã học được cách khôn ngoan hơn, biết không thể tùy tiện như lần đầu tiên biến thành người.
Bình luận