Chap 96: Là cỏ nhỏ của anh
Quý Tửu nhặt một đoạn dây leo đang đau đớn giãy giụa trên mặt đất do ảnh hưởng của tử khí, những đốm sáng màu xanh lục dịu dàng xuất hiện từ trong tay cậu, rồi hòa vào đoạn dây leo này.
Một cách kỳ diệu, đoạn dây leo này lại bắt đầu tốt lên, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.
Trong đáy mắt vàng kim của Tư Ân Viễn hiện lên một tia kinh ngạc: "Sao em..."
Quý Tửu đặt đoạn dây leo xuống: "Đây là dị năng đầu tiên của em, 'Hắc Vụ' là dị năng thứ hai xuất hiện sau khi em tự ban cho mình sinh khí."
Cậu còn tưởng mình sẽ không bao giờ dùng đến dị năng này nữa.
Tư Ân Viễn cúi đầu nghiên cứu một chút đoạn dây leo đó, phát hiện nó không phải là được chữa khỏi, mà thực sự là đã được ban cho sinh khí trở lại.
Anh im lặng một hồi lâu.
Quý Tửu đột nhiên có chút căng thẳng: "Anh không vui sao?"
Dáng vẻ bối rối trông thật đáng thương.
Sau đó liền bị hôn một cái bất ngờ.
Dưới màn sáng lộng lẫy, cậu trợn tròn mắt, không cam lòng chịu thua mà nhón chân lên kéo lấy chủ nhân, lần đầu tiên chủ động làm nụ hôn sâu hơn.
Mãi đến khi được buông ra trong hơi thở hổn hển, mới ngẩng đầu lên: "Anh hết buồn chưa?"
Tư Ân Viễn cười cười: "Anh không buồn nữa, vì anh đã tìm thấy giống loài tiến hóa thực sự hoàn mỹ nhất trên thế giới."
Quý Tửu hơi kinh ngạc há miệng nhỏ: "Là cỏ nhỏ sao?"
"Phải." Anh cúi đầu cọ cọ vào chóp mũi người trước mặt: "Là một cây cỏ nhỏ chỉ cao ba centimet, thế nào cũng không lớn lên được."
Trước khi một cây cỏ nhỏ nào đó kịp tức giận, anh lại nhanh chóng bổ sung: "Là cỏ nhỏ của anh."
Quý Tửu được dỗ dành xong, đưa tay ra níu lấy anh.
Cỏ nhỏ không quan tâm đến giống loài thất bại hay giống loài tiến hóa gì cả, trong lòng trong mắt cậu đều là chủ nhân, còn về những quy tắc mà người khác quy định, thì có liên quan gì đến một cây cỏ nhỏ như cậu chứ?
Đóa hoa Michael đó sau khi nở rộ trong vòng mười giây đã tự động khô héo, những cánh hoa đen khô rơi xuống trên thi thể không còn sinh khí của Nguy Thập, trông có chút mỉa mai.
Sau một đêm chiến đấu ác liệt, không biết từ lúc nào mặt trời lại từ từ mọc lên, ánh bình minh không chút keo kiệt mà rắc lên mảnh đất này, cũng chiếu sáng đóa hoa đã khô héo.
Vì điều kiện có hạn nên không mang theo khối lập phương, Tư Ân Viễn dứt khoát dùng chiếc khăn tay mang theo bên mình gói hết những đóa hoa bỉ ngạn đã khô héo lại, rồi cất vào trong túi.
Sự nở rộ của nó rất ngắn, nhưng xem ra ảnh hưởng lại khá lớn.
Những vật biến dị xung quanh có một số không chống cự nổi liền trực tiếp chết đi, còn có một số đang tiến hành biến dị một cách nhanh chóng.
Dáng vẻ đó khiến anh có một dự cảm không lành.
Quý Tửu dưới màn sáng của anh được bảo vệ rất tốt, qua màn sáng nhìn những vật biến dị đó: "Bọn chúng sẽ không vì Michael mà biến dị lần hai đấy chứ."
Bình luận