Chap 95: Nặn miệng vịt
Ngọn lửa vàng rực rỡ tạo nên một khung cảnh rực lửa phía sau người đàn ông, dưới chân và sau lưng anh toàn là những ngọn lửa đã biến thành những sợi tơ vàng, tạo thành một đường cong mượt mà.
Anh đứng đó, như thể được ánh sáng đội vương miện, trong mắt không có chút thương xót nào, chỉ có khí thế giết chóc quyết đoán không ngừng cuộn trào.
Nguy Thập bị một cú đấm đánh ngã xuống đất, trông không hề có chút phong độ giả thần giả quỷ nào của trước đây, so với anh, hắn ta càng giống một tên điên chật vật.
Hắn ta lau đi vết máu bên khóe miệng, ánh mắt căm hận trừng mắt nhìn Tư Ân Viễn.
Lại mang theo chút sợ hãi khó có thể nhận ra.
Hắn thế nào cũng không ngờ được anh lại có thể giải quyết những vật biến dị đó nhanh như vậy, những loài thực vật trong "Tiên Cảnh" đều là do hắn ta tỉ mỉ lựa chọn, ngay cả ngọn lửa vàng đoạt lấy sinh khí muốn phá vỡ cũng phải mất không ít công sức, sao anh lại có thể...
Đột nhiên những ngọn lửa vàng đó trước mặt hắn biến đổi hình dạng, tụ lại với nhau thành một quả cầu ánh sáng có độ tinh khiết càng chính xác hơn, xung quanh không còn là ngọn lửa mà là những tia điện nhỏ, phát ra những tiếng "lách tách" mang theo sát khí.
Sát ý này không phải đến từ chủ nhân, mà là sát khí nồng nặc của chính dị năng đối với hắn.
Nguy Thập không thể tin nổi trợn tròn mắt: "Dị năng của ngươi đã được nâng cao độ tinh khiết?"
Từ những thông tin mà hắn nhận được, dị năng của người này đều chỉ là đoạt lấy sinh khí một cách ngang ngược bá đạo, lửa vàng cũng chỉ là một sự biến đổi hình thái, chỉ cần anh muốn còn có thể biến hóa ra đủ loại hình thái, nhưng từ lúc nào mà dị năng đó không còn đơn thuần là đoạt lấy sinh khí, lại đạt đến một cấp độ tiến hóa khác.
Tư Ân Viễn không thèm để ý đến hắn, chủ động đi qua xách Quý Tửu lên, đưa tay vỗ vỗ lớp bụi vô tình dính trên người cậu: "Sao lại không cẩn thận như vậy?"
Giọng nói trách móc như thể cậu chỉ vừa mới tự ý rời đi một lúc để đi đâu đó chơi.
Có điều đúng là như vậy, nếu Quý Tửu không muốn, thì không ai có thể mang cậu đi được.
Quý Tửu thì lại mềm mại mặc cho anh phủi bụi, hoàn toàn khác hẳn với vẻ mặt lạnh lùng không biểu cảm lúc một mình đối mặt với Nguy Thập.
Nguy Thập thấy dáng vẻ của bọn họ, trong mắt hiện lên vài phần ghen tị: "Thì ra là vậy, lời tiên tri là có ý này."
Trong lời tiên tri của bà tiên tri trước đây đã nói rằng dị năng của anh là mạnh nhất, là hy vọng của toàn nhân loại.
Chỉ không phải là Tư Ân Viễn của trước đây, mà là anh của bây giờ.
Quý Tửu ngẩng đầu: "Bọn họ đều nói anh là sau khi gặp em mới trở nên lợi hại hơn."
Tư Ân Viễn nhếch môi: "Đúng vậy."
Lửa vàng nếu không gặp được khói đen, nó sẽ không bao giờ có thể trưởng thành như bây giờ.
Bình luận