Chap 9: Hạt dẻ cười
Hồ Nhãn đứng bên đường, lạnh lùng nhìn đội hộ vệ và Giáo hội có phô trương lớn nhất rời đi, khóe miệng nhếch lên nụ cười giễu cợt.
Anh ta châm một điếu thuốc, say mê rít một hơi thật sâu rồi nhả khói ra: "Đúng là một lũ vô dụng."
Tư Ân Viễn dẫn Quý Tửu đi tới, nghe vậy ánh mắt anh sâu hơn: "Giáo chủ kia thì chưa chắc. Chúng ta đến giờ vẫn không biết ông ta đã thức tỉnh dị năng gì, tốt nhất đừng coi thường ông ta."
Hồ Nhãn cười như không cười nhìn sang: "Vâng vâng, cậu là người cẩn thận nhất rồi, thật hiếm khi cậu có chuyện cần tôi giúp đấy."
Tư Ân Viễn nhíu mày: "Cậu không phải cai thuốc rồi à?"
Hồ Nhãn lại rít một hơi qua phổi rồi nhả ra, ngậm điếu thuốc cười: "Mấy hôm trước nghĩ thông suốt rồi, mẹ nó tận thế rồi ai còn quản mấy thứ đó nữa."
Quý Tửu rất tò mò với những thứ chưa từng thấy, lúc này nhìn anh ta nhả khói thuốc cũng thấy thú vị.
Tư Ân Viễn cảnh giác: "Cậu đừng hút thuốc trước mặt trẻ con."
"Cũng đừng nói bậy." Anh bổ sung.
Hồ Nhãn bị sặc một cái, ánh mắt buồn bực nói: "Cậu không phải là đang dụ dỗ trẻ vị thành niên đấy chứ?"
Anh ta nhìn gương mặt trông non nớt của Quý Tửu, vội vàng dụi tắt điếu thuốc.
Thuốc lá và rượu trở nên rất quý giá sau tận thế, anh ta nhìn điếu thuốc còn lại nửa điếu mà lộ vẻ mặt hơi đau lòng.
Quý Tửu tức giận: "Tôi đã hai mươi tuổi rồi!"
Cậu còn cố ý giơ tay lên làm dấu hai mươi.
Từ khi có ý thức đến nay cậu vẫn luôn ở dạng hạt giống. Làm một hạt giống lưu lạc suốt mười bốn năm, ngay khi cậu tưởng rằng cả đời này sẽ không thể nảy mầm, cuối cùng sẽ trở thành bữa ăn trong bụng một con chim nhỏ nào đó, thì cậu lại lẫn vào một cửa hàng hạt giống rồi được Tư Ân Viễn mang về nhà.
Rõ ràng môi trường không có thay đổi gì lớn, nhưng cậu lại cứ thế được Tư Ân Viễn trồng nảy mầm, từ đó thế giới của cậu không còn là một màu đen tối nữa.
Tư Ân Viễn đã mang lại ánh sáng mới cho cậu.
Có lẽ vì là sinh vật sống duy nhất nuôi thành công, nên Tư Ân Viễn cực kỳ chăm sóc cây cỏ nhỏ ba năm vẫn chỉ cao ba centimet này. Nắng quá sợ cậu bị cháy, gió quá sợ cậu bị thổi bay, dùng ba năm để nuôi Quý Tửu thành tính cách yếu đuối mỏng manh.
Quý Tửu mỗi năm đều bẻ ngón tay đếm, đến năm nay vừa tròn hai mươi năm rồi.
Đã là một cây cỏ trưởng thành rồi.
Hồ Nhãn lộ vẻ nghi ngờ: "Cậu trông nhiều nhất cũng chỉ mười tám tuổi thôi."
Tư Ân Viễn lấy ra một viên kẹo dỗ dành Quý Tửu sắp bị Hồ Nhãn trêu cho xù lông, rồi nhanh chóng nói rõ mục đích đến đây.
Hồ Nhãn kinh ngạc: "Cậu muốn tôi kiểm tra não bộ cho cậu ta?"
Quý Tửu đang bận vật lộn với giấy gói kẹo đủ màu sắc nên không để ý đến cuộc nói chuyện của họ.
Bình luận