Chap 85: Thứ chủ nhân ghét
Trong mắt Tư Ân Viễn lóe lên vẻ u ám, lý trí dần dần quay trở lại, theo sau đó là sự xót xa và tức giận dâng lên trong lòng.
Sự tức giận này là nhắm vào chính anh.
Không biết nhóc con này đã một mình sống sót qua ba năm như thế nào, khó khăn lắm mới gặp lại, lúc phát hiện anh không nhận ra mình chắc chắn đã rất ấm ức.
Cỏ nhỏ đang thoải mái nằm trong lòng bàn tay được vuốt ve: ?
Tuy không biết chủ nhân đã tự mình tưởng tượng ra điều gì, nhưng sao ánh mắt của anh lại ngày càng kỳ lạ vậy.
Bọn họ chỉ mới xa nhau có một ngày thôi mà.
Có điều nhìn thấy cây cỏ nhỏ mình vẫn luôn nuôi dưỡng đột nhiên có thể cử động, có thể chạy, đối với một con người mà nói thì đúng là rất kỳ lạ, nếu không phải lần này đột nhiên tỉnh lại trong một môi trường xa lạ, cậu có lẽ đã có thể che giấu cả đời, làm một cây cỏ nhỏ vô tư lự.
Quý Tửu ngơ ngác nhìn đôi mắt vàng kim như một con mãnh thú đang say ngủ của chủ nhân, còn chưa kịp nghĩ nhiều, trước mắt đột nhiên tối sầm lại.
Cỏ nhỏ hoảng hốt giãy giụa, phát hiện mình bị nhét vào trong túi áo.
Hơi thở của chủ nhân tràn ngập đầu mũi, cậu từ từ thả lỏng trở lại, dựng đứng những chiếc lá nhỏ lên cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Du Phi Trần thở hổn hển chạy tới: "Đội trưởng, có phát hiện gì không?"
Vừa rồi dị năng bạo động, có thể tạo ra động tĩnh như vậy ngoại trừ đội trưởng Tư ra thì không còn ai khác.
Suýt nữa thì tưởng Quý Tửu đã xảy ra chuyện rồi.
Tư Ân Viễn vỗ về đưa tay vào túi, đầu ngón tay khẽ chạm vào Cỏ nhỏ, vẻ mặt vẫn không đổi sắc: "Ừm, tìm thấy vật biến dị đó rồi."
"Ở đâu?"
"Trốn trong thân cây." Khóe miệng Tư Ân Viễn khẽ nhếch lên, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập sát ý nhàn nhạt.
Anh chính là đã nhận ra sự bất thường của thân cây mới trốn sang một bên, không ngờ lại vô tình thu hoạch được một cây cỏ nhỏ ngơ ngác.
Anh muốn đoạt lại thời gian thuộc về cỏ nhỏ.
Trong một khoảnh khắc, anh cũng đã từng nghĩ, cứ như vậy mà bắt đầu lại với Quý Tửu đã trở về ba năm trước, nhưng ba năm trống rỗng đó là chuyện đã xảy ra, anh không thể nào coi như không có chuyện gì được.
Trong túi, cỏ nhỏ thân mật quấn lấy ngón tay anh.
Tư Ân Viễn khựng lại một chút, trái tim mềm nhũn, anh quay đầu lại nói với Du Phi Trần: "Cậu ở lại đây canh gác trước đi."
Du Phi Trần ngơ ngác một lúc: "Vâng, nhưng mà đội trưởng, anh định đi..."
Còn chưa đợi cậu ta hỏi xong, Tư Ân Viễn đã sải bước đi về một hướng khác.
Không biết có phải là ảo giác của mình không, trong túi của đội trưởng vừa rồi hình như có cái gì đó động đậy.
Du Phi Trần không suy nghĩ sâu xa, vỗ đầu chửi mình ngốc.
Bình luận