Chap 84: Chíp chíp?
Cho dù cỏ nhỏ có ủ rũ bên lề đường, cũng sẽ không có chủ nhân đến tưới nước ngay lập tức như mọi khi, cậu chỉ đành ấm ức tiếp tục rút những chiếc rễ trắng nõn, mảnh khảnh ra để đi về phía trước.
Trong đầu thì nghĩ đến việc tìm chủ nhân, nhưng cơ thể lại vô cùng thành thật đi theo mùi thơm đến nhà ăn, bên trong ngồi đầy những học sinh vừa tan học, tiếng cười nói và tiếng va chạm của bát đũa tạo nên một không khí vô cùng náo nhiệt.
Thân hình của Quý Tửu thực sự quá nhỏ, suýt nữa thì bị mấy học sinh ôm bóng rổ chạy qua giẫm phải.
Cậu tức giận vẫy vẫy những chiếc lá nhỏ.
Điều này có hợp lý không? Một cây cỏ nhỏ vô địch vũ trụ oai phong như cậu mà bọn họ lại không nhìn thấy.
Cỏ nhỏ cố gắng vươn cao hơn, làm ra vẻ giương nanh múa vuốt, nhưng vẫn không một con người nào chú ý đến.
Hừ, con người xấu không biết yêu hoa cỏ.
Cỏ nhỏ tức giận men theo chân tường đi về phía nhà bếp sau của nhà ăn, mùi thơm vẫn không ngừng tỏa ra từ bên trong.
Cậu còn chưa bao giờ được ăn đồ ăn của con người đâu.
Lén nhìn một chút chắc không sao đâu nhỉ.
Cậu đã thành công tìm thấy một nồi thịt bò hầm cà chua không có ai trông coi trong nhà bếp sau, hơi nóng bốc lên từ bên trong hun cho cỏ nhỏ choáng váng, suýt nữa thì rơi vào trong nồi thành gia vị.
Nếu có siêu năng lực có thể ăn hết những thứ này thì tốt rồi, cỏ nhỏ chỉ đành thèm thuồng nằm dài trên thành nồi, vểnh chân lên nhìn.
Muốn ăn quá đi, muốn ăn quá đi... đói quá đói quá... cần được tưới nước... khoan đã, tưới nước?
Cỏ nhỏ không thể ăn được mỹ thực của con người đột nhiên nhớ lại mục đích ban đầu của mình, là đến đây để tìm chủ nhân.
Trong lòng xuất hiện một chiếc cân nhỏ, một bên đặt chủ nhân, bên còn lại đặt nồi thịt bò hầm cà chua thơm phức nóng hổi.
Sau một hồi đấu tranh nội tâm, tầm quan trọng của chủ nhân đã miễn cưỡng lấn át nồi thịt bò hầm cà chua trước mắt.
Lưu luyến không rời tạm biệt nồi thịt bò hầm cà chua này, cậu bắt đầu nhảy từng bước lên tầng hai, đúng như câu nói đứng trên cao nhìn được xa, cậu muốn đến nơi cao nhất để tìm chủ nhân.
Cầu thang đối với một cây cỏ nhỏ mà nói có hơi khó khăn.
Đúng lúc có mấy giáo viên tan học đang vội vã đến nhà ăn của giáo viên, ôm sách đi lên lầu, Quý Tửu chộp lấy cơ hội nhảy về phía trước, nhẹ nhàng bám vào ống quần của một trong số họ rồi đi theo lên lầu.
Rồi lại trước khi bị phát hiện buông những chiếc lá nhỏ ra, nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Một cây cỏ nhỏ linh hoạt cứ thế mà chạy đến ban công trên lầu của nhà ăn, nơi có thể bao quát toàn bộ sân thể dục, mà không một ai hay biết.
Chủ nhân?
Đúng là không tốn chút công sức nào của cỏ nhỏ, một bóng dáng quen thuộc hiện ra trong tầm mắt.
Bình luận