Chap 73: Cục béo
Thời tiết sau tận thế biến đổi thất thường, bốn mùa cũng mất đi quy luật vốn có.
Việc nhiệt độ đột ngột giảm mạnh trên diện rộng như thế này cũng là lần đầu tiên xuất hiện.
Căn cứ dù có ứng phó tốt đến đâu cũng không thể nào cùng lúc lo liệu cho tất cả những người sống sót, những nhà bạt giữ ấm được dựng lên tạm thời chật ních người.
Những bộ quần áo giữ ấm mùa đông lập tức trở thành thứ được săn lùng nhất trong căn cứ.
Tư Ân Viễn miệng thì nói đỏng đảnh, nhưng tay lại quàng chiếc khăn len màu đỏ quanh cổ cậu.
Quý Tửu vùng vằng chống cự: "Em không thích màu này."
"Vậy em thích màu gì?" Tư Ân Viễn vô cùng kiên nhẫn.
"Màu xanh lá cây!" Hai mắt Quý Tửu sáng lên.
Đều là những vật tư tiện tay thu lượm được lúc làm nhiệm vụ, bình thường đều bị vứt lung tung bừa bãi, nếu không phải trong nhà có thêm một cục đỏng đảnh, thì những thứ này anh hoàn toàn không dùng đến, Tư Ân Viễn không chút oán thán lại quay về lục lọi tủ đồ, lại thật sự tìm thấy một chiếc khăn len thủ công màu xanh lá cây.
Được rồi, tuy màu xanh này không đẹp bằng màu bản thể của cậu, nhưng cũng đẹp hơn màu đỏ nhiều.
Quý Tửu lúc này mới ngoan ngoãn ngẩng đầu lên cho anh quàng.
Lúc ra ngoài phát hiện những quán hàng rong thường ngày đều không mở, Quý Tửu bị quấn cho như một chú gấu con, đi lại không được tự nhiên vô cùng buồn bã, buồn đến mức uống thêm hai chai dịch dinh dưỡng vị dâu.
Có điều nỗi buồn này rất nhanh đã bị sự tò mò đối với tuyết thay thế.
Đây là lần thứ hai cậu tiếp xúc với tuyết, lần đầu tiên là lúc còn là hạt giống, khi đó cậu bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày suýt nữa không ra được, trong tình trạng hoàn toàn tối tăm chỉ có thể cảm nhận được nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống, khiến cỏ nhỏ vô cùng khó chịu.
Bây giờ thì có thể trực tiếp đứng trên tuyết, Quý Tửu vô cùng tự tin bước một bước, sau đó... sâu sắc lún vào trong tuyết.
Quý Tửu: ???
Cậu khó khăn rút chân ra, dứt khoát cả người đều bám chặt lấy chủ nhân không chịu đi nữa.
Quả nhiên tuyết rơi vẫn rất khiến Cỏ ghét!
Tư Ân Viễn cứ thế mang theo cục trang sức được quấn thành quả cầu của mình đến công hội.
Lúc Du Phi Trần và Lê Triều đến nơi suýt nữa không nhận ra quả cầu này là Quý Tửu.
Du Phi Trần chọc chọc vào chiếc mũ trên đỉnh đầu Quý Tửu: "Cậu đây là định đi ngủ đông à?"
Nhìn Quý Tửu nặng nề xoay người lại nhìn mình, Du Phi Trần nhìn chiếc khăn quàng cổ màu xanh mướt của cậu không nhịn được buột miệng: "Sao lại giống cây thông Noel thế này."
Tuy không hiểu rõ câu nói phía trước của cậu ta, nhưng câu nói phía sau lại lập tức chạm đúng điểm nhạy cảm của cỏ nhỏ.
Bình luận