Chap 65: Giả dối
Tiếng khóc vô cùng yếu ớt, nhỏ nhẹ, nếu không phải người thức tỉnh có thính giác tốt, thì người qua đường rất khó phát hiện.
Quý Tửu tò mò đi theo tiếng khóc, vốn tưởng ở một nơi âm u thế này sẽ nhìn thấy thứ gì đó kích thích, đến gần mới phát hiện ra chỉ là một bà lão mặc váy trắng giản dị đang khóc thút thít dưới trăng.
Tai bà lão không còn tốt, mãi đến khi Quý Tửu đi đến trước mặt bà mới hoảng hốt nhận ra có người đến, vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, tôi đi ngay đây."
Sau khi trời tối, tất cả tín đồ sơ cấp đều không được ở lại giáo hội, cần phải tự mình rời đi.
Quý Tửu nghiêng đầu: "Tại sao bà lại khóc?"
Lời nói và ánh mắt như trẻ con này khiến bà lão ngẩn ra một lúc, rồi cười cười: "Vì tôi quá nhớ con mình, chỉ cần tôi ở đây cầu nguyện, Thánh Ân Chủ sẽ bằng lòng cho con tôi nhìn thấy tôi."
Ánh mắt Quý Tửu càng thêm nghi hoặc: "Con của bà chết rồi."
Đây không phải là một câu hỏi, mà là một câu trần thuật.
Đây là trực giác mách bảo cậu, bà lão dường như rất đau buồn, lại như bông hoa trắng trong mưa không muốn tàn lụi, rõ ràng là một con người yếu đuối như vậy.
Tư Ân Viễn xoa đầu Quý Tửu, thay cậu khẽ gật đầu với bà lão: "Xin lỗi."
Vạt váy trắng giản dị của bà lão khẽ lay động, có lẽ trước tận thế bà là người vô cùng giàu sang quyền quý, cho dù sau tận thế có sa sút, cũng vẫn giữ lại một chút lễ nghi của thời còn quyền quý, bà lắc đầu với Tư Ân Viễn tỏ ý không sao.
Trên bàn tay bà giơ lên toàn là những vết sẹo nhỏ li ti do khi làm việc ở căn cứ để lại, bà lão hoàn toàn không để ý, nói với Quý Tửu: "Cậu có biết không, tuy người đã chết là người không được Thánh Ân Chủ chọn lựa, nhưng chỉ cần người thân bên cạnh được chọn lựa, lúc cầu nguyện linh hồn của họ sẽ luôn ở bên cạnh chúng ta, cho nên tôi phải sống, nhất định phải vì con tôi mà sống thật tốt." Câu cuối cùng giọng gần như không nghe thấy, càng giống như đang nói cho chính mình nghe.
Nói xong bà lại cười vẻ áy náy: "Cậu xem tôi này, cậu là tín đồ trung cấp, sao lại không hiểu được chứ."
Quý Tửu: "Vậy bây giờ bà không chịu rời đi cũng là vì nhớ nhung sao?"
Bà lão lắc đầu, mái tóc bạc lộ ra khi cúi đầu đầy vẻ cô đơn: "Gần đây bên ngoài có ngày càng nhiều lời đồn về giáo hội, thậm chí hôm nay còn có người xông vào gây náo loạn, tôi thực sự rất sợ..."
Bà không nói ra mình đang sợ điều gì, có lẽ là sợ những kẻ bạo loạn đó sẽ gây ảnh hưởng đến giáo hội, có lẽ trong sâu thẳm nội tâm đang sợ hãi những lời đồn gần đây đều là sự thật.
Bà lão chào tạm biệt bọn họ, cuối cùng lưu luyến nhìn về phía hướng mình cầu nguyện trong sảnh, rồi vội vàng rời đi.
Quý Tửu lần đầu tiên nhận ra, thì ra sự tồn tại của giáo hội đúng là có ý nghĩa của nó.
Có lẽ đây mới là dáng vẻ đẹp nhất của tín ngưỡng, chứ không phải mặc cho cái vỏ rỗng tuếch bẩn thỉu mục nát này của giáo hội ngày càng bành trướng.
Bình luận