Chap 64: Tiếng khóc
Khu vực được phân công dọn dẹp rất lớn, Quý Tửu cầm cây chổi múa may nghịch ngợm vài cái rồi mất hứng thú vứt sang một bên.
Nơi bọn họ chọn là một phòng chứa sách khổng lồ ở vị trí sâu nhất, cũng chỉ là một phần nhỏ của giáo hội này, ngay cả nơi nghỉ ngơi thường ngày của giáo chủ cũng không hề đến gần.
Quý Tửu lấy mấy cuốn sách xuống, lật qua lật lại thì thấy nội dung hoàn toàn giống nhau, một nửa là ca ngợi Thánh Ân Chủ, nửa còn lại là về việc tín đồ làm thế nào để tự rèn luyện bản thân.
Những nội dung này cậu sớm đã xem qua để tránh bị lộ tẩy, khói đen không biết từ lúc nào lại xuất hiện ngồi xổm trên vai cậu, thấy vậy liền há to miệng.
Khói đen: Ợ.
Tư Ân Viễn: "...Đừng cho dị năng của mình ăn những thứ kỳ lạ."
Quý Tửu nghiêng đầu suy nghĩ một chút, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ: "Em dẫn anh đến nơi hôm đó đã ăn địa đinh tím nhé!"
Nơi đó cũng là nơi cậu đã chứng kiến người nghi là của Huyết Giáo và giáo chủ tiến hành giao dịch.
Tư Ân Viễn gật đầu đồng ý, trước khi rời khỏi phòng chứa sách anh còn không quên thả lửa vàng quét một vòng phòng chứa sách, những nơi bị lửa vàng lướt qua đều trở nên sạch sẽ không một hạt bụi.
Lửa vàng lại một lần nữa bị dùng làm công cụ lau dọn, sau khi làm việc xong liền rụt rè muốn cọ vào bên cạnh khói đen, liền bị khói đen vươn ra một cái đuôi bằng sương mù quét xuống không chút lưu tình.
Tư Ân Viễn giả vờ không nhìn thấy dị năng của mình đang làm trò ngốc nghếch, dang tay thu nó về.
Có tấm thẻ đại diện cho việc lau dọn trên tay, bọn họ đi sâu vào bên trong giáo hội dễ dàng hơn một chút.
Tín đồ cao cấp lười quản lý công việc của họ, những tín đồ trung cấp khác cho dù có nhìn thấy cũng bị dáng vẻ hùng hồn của họ trấn áp, hoàn toàn không nghi ngờ họ đến đây để lau dọn, càng đi sâu vào bên trong càng ít gặp người.
Vì những lời đồn bên ngoài gần đây đã gây áp lực dư luận rất lớn cho giáo hội, việc giám sát cũng đã nới lỏng hơn rất nhiều, phần lớn nhân lực đều đã bị điều đi.
Quý Tửu là một kẻ mù đường nhỏ, nhưng ký ức về đồ ăn lại vô cùng chấp nhất, cứ thế quanh co lòng vòng mà tìm được đến căn phòng khách đó.
Tư Ân Viễn im lặng một lúc: "Lúc đó một mình em rốt cuộc đã trà trộn vào bằng cách nào?"
Quý Tửu ấp úng suy nghĩ, tất nhiên là hóa thành bản thể cỏ nhỏ không dễ bị chú ý mà lẻn vào rồi.
May mà Tư Ân Viễn không cố chấp với điểm này, anh đưa tay dùng lửa vàng phá hủy ổ khóa từ bên trong, sau đó đẩy cửa bước vào, phòng khách trống không cứ thế hiện ra trước mắt.
Nhìn phong cách trang trí mang khẩu hiệu thánh khiết này, Tư Ân Viễn cười lạnh một tiếng.
Quả nhiên trong hai năm nay, giáo hội đã bòn rút không ít từ căn cứ.
Bình luận