Chap 59: Đoàn sủng
Giữa tiếng "rắc rắc" nhai hạt dẻ cười, giọng nói vốn định làm ra vẻ thần bí của giáo chủ nghe có vài phần tức giận.
Ông ta hừ lạnh một tiếng thật mạnh: "Hoàn toàn là lời buộc tội vô căn cứ, ngươi nói ngươi nhìn thấy Thánh Ân Chủ mà giáo hội chúng ta thờ cúng trên một hòn đảo, hơn nữa theo lời của người được cứu trợ thì đó còn là một vật biến dị?"
Quý Tửu lại ăn thêm một hạt dẻ cười, tự động bổ sung: "Hơn nữa còn là một vật biến dị xuất hiện từ trước tận thế."
Cậu là người thoải mái nhất trong số những người có mặt, không chỉ có đồ ăn mà còn có cả đồ uống.
Những người nắm quyền này hoàn toàn không ngờ lại có người cả gan đến mức dám ăn vặt trong một cuộc họp đưa ra quyết sách quan trọng của căn cứ, cho nên trong mấy chục điều quy định về trật tự hội nghị, duy chỉ có điều không được ăn uống trong lúc họp là không có, cho dù có người không hài lòng, nhưng nể mặt Quý Tửu là người của công hội nổi tiếng bao che cho người nhà nên cũng không ai muốn lên tiếng chỉ trích.
Khí thế quá mạnh mẽ của Tư Ân Viễn khiến tất cả mọi người đều tập trung sự chú ý vào giáo chủ, vô hình trung lại tăng thêm không ít áp lực cho ông ta.
Chiếc mặt nạ trắng che đi không nhìn rõ biểu cảm, giọng nói đã qua máy đổi giọng cũng khiến người ta khó phân biệt được cảm xúc trong đó, chỉ có thể lờ mờ nghe ra ông ta vì tức giận mà nói nhanh hơn.
Giáo chủ đập mạnh tay xuống bàn: "Nực cười! Các người có bằng chứng không?"
Tư Ân Viễn khẽ cười một tiếng, thu lại đôi chân dài đang duỗi ra một cách tùy tiện, cả người nghiêng về phía trước tỏa ra một áp lực lớn: "Tất nhiên là có."
Dáng vẻ tự tin của anh khiến giáo chủ và những người bên cạnh ông ta lại một lần nữa thót tim.
Hồ Nhãn thầm khâm phục.
Ngay cả khi bằng chứng không đủ, Tư Ân Viễn vẫn có cách khiến mọi người theo phản xạ tin vào lời anh nói trước.
Đây chính là bản lĩnh của một cao thủ.
Tư Ân Viễn dùng đốt ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn: "Đại diện công hội xin phép cho nhân chứng vào."
Để một người ngoài vào, đây là một ngoại lệ chưa từng có trong hơn ba năm họp hành.
Cuộc họp yêu cầu mỗi người nắm quyền chỉ được dẫn theo một trợ lý vào, ngoài ra ngay cả nhân viên an ninh cũng chỉ có thể đứng canh ở bên ngoài.
Những người có mặt đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng Hồ Nhãn ánh mắt thoáng hiện ý cười nói: "Vậy thì bỏ phiếu đi."
Nói xong anh ta liền giơ tay lên trước.
Tư Ân Viễn cũng giơ tay lên, ung dung nhìn những người khác.
Trần Nghiên Lệ suy nghĩ một chút rồi nói: "Vật tư mà đội hậu cần chúng tôi phân bổ cho giáo hội không hề ít, nếu vị thần mà các người thờ cúng thật sự có liên quan đến vật biến dị..."
Cô không nói hết lời, nhưng khóe mắt đã có vài nếp nhăn lại ẩn chứa ý tứ sâu xa, tao nhã giơ tay lên.
Trưởng phòng của phòng đặc biệt phi dị năng cũng gật đầu: "Đúng vậy, tính chất của việc này vô cùng tồi tệ, nếu sau khi điều tra mà thủ lĩnh Tư sai, thì tôi cũng sẽ đứng về phía giáo hội để đặt nghi vấn về năng lực của thủ lĩnh Tư, có điều bây giờ tôi xin chọn tin tưởng thủ lĩnh Tư trước, gặp mặt nhân chứng đó một lần."
Bình luận