Chap 57: Tiểu giấm chua
Bọn họ trở về mất ít hơn một ngày rưỡi so với lúc đi, hai thợ săn đóng quân chờ đợi ở bờ biển nhìn thấy họ về tới thì kích động như đón Tết.
Thợ săn A nước mắt lưng tròng: "Chúc mừng các anh bình an trở về, những ngày trên biển chắc hẳn rất khó khăn!"
Thợ săn B cũng cảm động không kém: "Các anh vất vả quá rồi."
Bọn họ tiến lên một bước định nói thêm gì đó, lời đến đầu môi đột nhiên không nói ra được nữa, vẻ mặt ngây ngốc nhìn mấy người vẫn còn đang ăn hải sản nướng trên thuyền.
Sự gian khổ trong tưởng tượng không hề có chút nào, trông hoàn toàn không giống như ra biển làm nhiệm vụ, mà giống như vừa đi du lịch Hawaii về.
Ngược lại, hai người bọn họ đóng quân ở lại mỗi ngày đều dựa vào dịch dinh dưỡng để sống qua ngày, còn phải đối mặt với vô số vật biến dị xâm nhập, tình hình còn nghiêm trọng hơn.
Du Phi Trần một chân đạp lên lan can, cầm một con cá thu đã nướng xiên giơ lên về phía họ: "Ăn chút gì không?"
Vật biến dị dưới biển không hề ít hơn trên đất liền, hơn nữa gần như đều là những loài họ không quen biết, điểm khác biệt duy nhất là rất nhiều vật biến dị trên đất liền sau khi biến dị đã thay đổi khẩu vị trở nên khó ăn, còn phần lớn sinh vật biển sau khi biến dị mùi vị không thay đổi, thậm chí còn ngon hơn.
Mùi nướng ra cũng cực kỳ thơm.
Hai thợ săn nhìn nhau, đều thấy được nguyên tắc kiên định không lay chuyển trong mắt đối phương.
Đồng thanh nói: "Ăn!"
Bọn họ nhanh nhẹn lên thuyền, thậm chí còn tự mang theo bát đũa.
Một trong hai người lấy ra chai rượu rất quý hiếm sau tận thế, cảm thán nói: "Đây là chai rượu tôi chuẩn bị để dành lại chút kỷ niệm cuối cùng cho mình sau khi gặp bất trắc ở bên ngoài căn cứ, định bụng lúc thật sự chỉ còn lại một hơi thở cuối cùng mới uống rồi lên đường."
Có điều hải sản trên thuyền trông thực sự quá hấp dẫn, còn có nhiều cua biển, tôm hùm biến dị sau khi lớn lên kích thước khổng lồ, lúc này mà không uống chút rượu thì đúng là không thể nói nổi.
Rượu là rượu ngon, vừa mở ra đã ngửi thấy mùi rượu thơm lừng bay tới.
Quý Tửu vô cùng cảnh giác nhìn chủ nhân, cậu vẫn chưa quên ngày đó sau khi chủ nhân uống rượu đã luôn đè cậu ra bắt nạt, ngày hôm sau tỉnh lại còn không nhớ gì hết.
Từ lúc đó cậu đã quyết định nhất định không để chủ nhân đụng đến rượu.
May mà Tư Ân Viễn không có hứng thú với thứ này, vẫn luôn cúi đầu chuyên tâm nướng cá cho cậu.
Du Phi Trần hào phóng chỉ vào hai cái bếp nướng trên thuyền nói: "Chúng ta chỉ có hai cái bếp nướng, cậu xem cậu muốn ăn ở bên nào."
Hai thợ săn so sánh một chút, một bếp nướng là mấy ông lớn bọn họ chen chúc nhau ăn, bếp nướng còn lại chỉ có đội trưởng Tư và Quý Tửu đang ăn.
Điều này không cần phải lựa chọn, tất nhiên là chọn bếp nướng ít người hơn.
Du Phi Trần nhìn thấy bọn họ cầm cá đến gần bếp nướng bên phía Quý Tửu, trong mắt thoáng hiện vài phần đồng cảm.
Bình luận