Chap 55: Quả cầu thịt
Quý Tửu chớp chớp mắt, trực tiếp khai ra Trần Triệu Niên.
Tư Ân Viễn nén giận: "Anh ta còn nói gì với cậu nữa?"
Quý Tửu suy nghĩ một chút, vô cùng thành thật: "Anh ta nói anh là kim chủ của tôi, còn nói anh là một người đàn ông bạc tình."
"Bạc tình nghĩa là gì vậy? Anh thật sự sẽ lại bỏ rơi tôi sao?"
Quý Tửu đột nhiên buồn bã, nghiêm túc nói: "Nếu anh không cần tôi nữa, tôi sẽ rất không vui."
Vậy thì cậu sẽ bắt chủ nhân lại, nhốt ở một nơi chỉ có Cỏ nhỏ biết.
Tư Ân Viễn hoàn toàn không biết những suy nghĩ chiếm hữu trong đầu thanh niên vẻ mặt vô hại trước mắt, dịu giọng nói: "Không đâu, đều là anh ta lừa cậu đấy."
Anh chưa bao giờ coi Quý Tửu là vật sở hữu của mình.
Cũng chưa bao giờ có ý định bỏ rơi cậu.
Quý Tửu vẫn không yên tâm, cậu nhớ lại ba năm mình ở trong chậu hoa, tuy Cỏ nhỏ không có khả năng cảm nhận sự cô đơn của con người, nhưng sau khi tìm thấy chủ nhân, cậu thế nào cũng không muốn rời xa chủ nhân nữa.
Đầu ngón tay nắm chặt vạt áo đến mức trắng bệch, cậu cúi đầu không nói gì.
Tư Ân Viễn nhìn dáng vẻ thiếu an toàn này của cậu, lửa giận trong lòng càng bùng lên dữ dội hơn.
Không chỉ nhắm vào Trần Triệu Niên, mà còn một phần nhắm vào chính mình.
Cảm xúc hung bạo này đến quá đột ngột, Tư Ân Viễn nhẹ nhàng ôm lấy Quý Tửu, vùi đầu vào vai gáy cậu: "Sẽ không xa nhau đâu."
Mùi hương trên người Quý Tửu rất đặc biệt, anh hít một hơi, sự hung tợn trong lòng đều được xoa dịu, thế là không nhịn được lại hít thêm mấy hơi nữa.
Nhận ra mình vừa làm gì, Tư Ân Viễn đột nhiên chột dạ, mình lại dám như một tên biến thái mà ngửi ngửi người ta.
Quý Tửu không nhận ra nội tâm rối rắm của chủ nhân lúc này, cậu ngẩng đầu nhìn anh bằng ánh mắt ngấn nước: "Thật sao? Vậy anh không cần tôi luôn ngoan ngoãn nghe lời sao?"
Còn chưa nghĩ thông suốt tại sao mình lại làm vậy, đã nghe thấy câu hỏi ngây thơ này của thanh niên, Tư Ân Viễn hiếm khi cảm thấy hơi đau đầu: "Không cần."
Chẳng trách hôm nay lại trở nên đặc biệt nghe lời và bám người, thì ra là đã nghe phải những điều không nên nghe.
Giọng anh trịnh trọng: "Chỉ cần cậu luôn an toàn là được."
Quý Tửu nghiêng đầu: "Vậy cũng không cần tôi sờ mó sao?"
Trần Triệu Niên rốt cuộc đã dạy cậu những thứ gì vậy.
Sắc mặt Tư Ân Viễn hơi trầm xuống, giọng điệu dịu lại: "Không... cần."
Lúc trả lời không hiểu sao lại ngập ngừng một chút.
Quý Tửu không nhận ra, hai mắt cậu hơi sáng lên: "Vậy bữa tối hôm nay tôi có thể ăn thêm năm ống dịch dinh dưỡng vị dâu không?"
Đây hoàn toàn là đang nhân cơ hội cướp bóc, Tư Ân Viễn dựa trên nguyên tắc cho ăn khoa học, từ chối yêu cầu này.
Trong đôi mắt hạnh đen láy của Quý Tửu nhanh chóng lại phủ lên một lớp sương mù.
Bình luận