Chap 54: Nhật ký
Hình như có chút không ổn.
Nếu không phải tình hình không thích hợp, Tư Ân Viễn rất muốn véo má Quý Tửu hỏi xem cậu làm sao vậy.
Ánh mắt trong veo của Quý Tửu khi nhìn qua lại khiến anh rơi vào trạng thái tự nghi ngờ.
Có lẽ là mình nghĩ nhiều rồi, hôm nay cậu chỉ đơn thuần bám người hơn một chút thôi.
Cùng rơi xuống với bọn họ còn có đám chất thải mà môi đỏ vừa phun ra, lúc này đang tỏa ra mùi tanh hôi vô cùng nồng nặc.
Khiến người ta không thể làm ngơ.
Quý Tửu vỗ vỗ vào vị trí trái tim mình: "Suýt chút nữa là anh bị mấy thứ bẩn thỉu này phun trúng rồi đó."
Cỏ nhỏ không thích chủ nhân bị bốc mùi.
Cậu ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn lên, đôi mắt đen láy mang theo vài phần đắc ý nhỏ: "Nếu không phải tại tôi, anh đã bốc mùi rồi."
Ra vẻ như vừa làm được việc tốt đang chờ được khen.
Chẳng trách vừa rồi lại hoảng hốt chạy tới xô ngã mình.
Tư Ân Viễn xoa xoa sợi tóc ngố của cậu: "Ừm, cảm ơn cậu."
Nếu Quý Tửu có đuôi, có lẽ lúc này đã đắc ý dựng đứng lên rồi.
"Ực... a..."
Từ trong đống chất thải đó lại có một cục bò ra, vẫn còn hình người, nhìn kỹ còn có thể thấy tứ chi hơi méo mó và ngũ quan lõm xuống.
Trên người phủ một lớp dày đặc những thứ bẩn thỉu như bùn đen, hoàn toàn không thể nhận ra hình dạng.
Quý Tửu kinh ngạc một chút: "Đây là cái gì?"
Tư Ân Viễn không sợ bẩn thỉu hôi thối, đến gần quan sát một chút, lại dùng dị năng làm sạch lớp bùn đen phủ bên ngoài, cuối cùng để lộ ra phần bên trong được bao bọc.
Người này đã bị hòa tan một chút, nhưng tứ chi và phần lớn nội tạng vẫn còn nguyên vẹn.
Quý Tửu kinh ngạc: "Giống như thông tuyền thảo, từ trong hoa lại có người được phun ra này."
Tư Ân Viễn: "...Tôi nghĩ là không giống nhau."
Rõ ràng đây chính là người bị môi đỏ ăn thịt chưa tiêu hóa hết đã bị đánh cho phun ra.
Điều kỳ lạ là người này lại vẫn còn hơi thở vô cùng yếu ớt, nhìn thấy Tư Ân Viễn đến gần liền đột ngột hưng phấn vươn dài cổ muốn cắn: "Ực!"
Động tác chậm chạp như vậy tất nhiên không thể làm người khác bị thương, nhưng lại thành công dọa Quý Tửu giật mình một cái, cậu vội vàng kéo chủ nhân lùi lại, nắm chặt nắm đấm nhỏ tức giận: "Không cho phép ngươi bắt nạt anh ấy!"
Trong lòng Tư Ân Viễn mềm nhũn, xoa đầu thanh niên: "Yên tâm, không ai bắt nạt được tôi đâu."
Quý Tửu vẫn không yên tâm, cảnh giác trợn tròn mắt nhìn người đó, như một con nhím nhỏ bị khiêu khích, toàn thân xù lông lên.
Người đó hoàn toàn không có phản ứng gì với sự tức giận của cậu, há miệng to hết mức và phát ra âm thanh khàn khàn.
Bình luận