Chap 53: Biển môi son mỹ nhân
Phía trước là một mảng màu đỏ rộng lớn, loài thực vật họ hoa môi với màu sắc sặc sỡ sau khi biến dị gần như không khác gì đôi môi đỏ của con người.
Tựa như đôi môi mỹ nhân vừa uống no máu tươi.
Trần Triệu Niên cũng bị dọa sợ, đứng cứng đờ không dám tiến lên: "Những loài thực vật đó thật, thật sự biến thành môi rồi sao?"
Khi những mảng môi đỏ rộng lớn xuất hiện, cho dù hình dáng có đẹp đẽ đến đâu cũng biến thành một sự tra tấn tinh thần.
Gió khẽ thổi qua, hàng ngàn hàng vạn đôi môi đỏ này khẽ lay động, hé mở.
Vẻ mặt Du Phi Trần suy sụp: "Chúng nó không phải là sắp mở miệng nói chuyện đấy chứ?"
Những loài thực vật biến dị này thực sự quá giống môi đỏ, ngay cả vân môi và cảm giác đầy đặn cũng gần như y hệt cánh môi người thật, vừa hé mở ra như sắp phát ra âm thanh.
Tiếng cười trong trẻo như chuông bạc của mỹ nhân trong tưởng tượng không xuất hiện, từ đôi môi hé mở của chúng, Quý Tửu nhìn thấy những chấm nhỏ màu đen và đỏ xen kẽ.
Theo sự lay động của chúng, những chấm nhỏ này bị gió thổi bay tới.
Quý Tửu vừa định mở miệng nhắc nhở, miệng và mũi đã bị một bàn tay chai sạn bịt lại trước một bước.
Vẻ mặt Tư Ân Viễn nghiêm nghị: "Nín thở! Có thứ gì đó bay tới!"
Anh thả dị năng cố gắng chặn đứng những hạt sương mù khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường này, nhưng lại không thể chặn đứng hoàn toàn mọi phía cùng một lúc.
Quý Tửu trơ mắt nhìn Ưng Kiêu và Lê Triều hít phải những hạt này, trong chốc lát ánh mắt hai người trở nên mơ màng.
Mà Trần Triệu Niên đứng giữa bọn họ, ôm hòn đá mặt mày kinh hãi, không biết đã xảy ra chuyện gì, sợ đến toàn thân run rẩy.
Kế Ninh phản ứng nhanh chóng: "Sương mù đỏ đó chính là do chúng nó phun ra, không có tác dụng với người thường!"
Hai mắt anh ta nhanh chóng chuyển sang màu đỏ, răng nanh nhọn hoắt ló ra, tiến vào trạng thái ma cà rồng.
Thỉnh thoảng cũng có những loại vật biến dị mang tính dẫn dụ chỉ nhắm vào người thức tỉnh, người thường thì lại có thể miễn nhiễm, giải thích của viện nghiên cứu cho việc này là, loài thực vật đó chỉ muốn ăn những sinh vật có nồng độ Kama, cho nên không có hứng thú với người thường cũng sẽ không đi mê hoặc họ.
Trần Triệu Niên thế nào cũng không ngờ được mình lại nhờ sự bình thường mà thoát được một kiếp.
Cổ họng Du Phi Trần nghẹn lại, nhớ đến con cá cúi hải yêu kia.
Nếu Lê Triều và Ưng Kiêu lại một lần nữa bị vật biến dị khống chế tấn công tới...
Dị năng "Truy Đạn" của cậu ta sẽ tự động khóa chặt yếu huyệt của kẻ địch, đối với con người vốn đầy rẫy điểm yếu mà nói thì không hề thân thiện chút nào, cậu ta cũng không thể nổ súng với đồng đội, cho nên chỉ có thể như một người mất đi dị năng bị đánh cho không còn sức chống cự.
Bình luận