Chap 50: Mỹ nhân bạo lực
Bộ xương trắng này dựa vào tường một cách vô cùng nguyên vẹn, bên cạnh rơi vãi một ít túi bao bì đã trống rỗng.
Bán Đường Nhân tiến lên quan sát một chút: "Chắc không phải chết do vật biến dị, căn nhà này tuy có dấu vết vật biến dị xâm nhập, nhưng tầng hầm thì không."
Hơn nữa, xét theo mức độ nguyên vẹn của hài cốt thì càng không thể nào là do vật biến dị gây ra.
Du Phi Trần đầu óc bay bổng: "Bị người khác ám sát?"
Tư Ân Viễn: "...Là bị chết đói."
"Chết đói?" Du Phi Trần đầu tiên là kinh ngạc một chút, sau đó lại bừng tỉnh hiểu ra, "Hình như đúng là không thấy thức ăn gì trong biệt thự này nữa."
Những túi bao bì rơi vãi gần bộ hài cốt này đều là túi đựng thức ăn, nhưng không có ngoại lệ nào là không trống rỗng.
Tư Ân Viễn gật đầu: "Bộ hài cốt này có lẽ đã chết cách đây nửa năm, nếu ông ta thật sự trốn đến đây không lâu trước tận thế, và sau tận thế không dám bước ra khỏi tầng hầm nửa bước, vậy thì sau hơn hai năm khi thức ăn trong biệt thự cạn kiệt, ông ta cũng đã bị mắc kẹt trong tầng hầm này mà chết đói."
Du Phi Trần chép miệng: "Thà chết đói còn hơn là ra ngoài liều một phen tìm thức ăn."
"Không phải ai cũng dám đối mặt với vật biến dị."
Quý Tửu run lên trong lòng anh.
Chết đói?
Đối với Cỏ nhỏ mà nói, đây đúng là một câu chuyện kinh dị.
Ánh mắt vốn dĩ không chút gợn sóng khi nhìn bộ xương trắng giờ đây lại mang theo vài phần đồng cảm.
Tư Ân Viễn lại hiểu lầm, xoa đầu cậu dỗ dành: "Đừng sợ, ra ngoài ngay đây."
Cỏ nhỏ tâm cơ lập tức gật đầu: "Vâng!"
Sau đó lại rúc sâu hơn vào lòng chủ nhân, ra vẻ đáng thương.
Tư Ân Viễn thầm nghĩ, ngoan đến mức khiến người ta đau lòng.
Chủ nhân của căn biệt thự này đã chết, trong biệt thự cũng không tìm thấy manh mối hữu ích nào, tín hiệu mà viện nghiên cứu bắt được cũng không phải phát ra từ đây, Tư Ân Viễn không định ở lại thêm mà trực tiếp đi đến căn nhà tiếp theo.
Thực vật trên hòn đảo này vô cùng rậm rạp, bọn họ vừa đi ra khỏi khu rừng đen chưa được bao lâu thì đã bước vào địa bàn của dây leo vân xanh.
Những mảng lớn dây leo vân xanh lốm đốm đỏ xanh bao vây lấy họ.
Dây leo như những xúc tu không ngừng quằn quại dữ tợn trong không trung, nhe nanh vuốt với đám cừu non vô tình lạc bước này.
Bước vào địa bàn của loại vật biến dị này thì bắt buộc phải tìm ra chủ não, nếu không sẽ có vô số dây leo mang não phụ lao đến chịu chết.
Những dây leo não phụ này cũng có tư duy nhất định của riêng mình, không sợ chết lại rất phiền phức, chỉ cần chủ não còn đó thì sẽ không ngừng mọc ra dây leo mới.
Quý Tửu trực tiếp thả khói đen tìm đến nơi có nồng độ Kama cao nhất, ép chủ não phải lộ diện, cậu một tay tóm lấy dây leo chủ não đang quằn quại: "Tôi bắt được rồi!"
Bình luận