Chap 44: Trước nhiệm vụ
Sau khi tiễn Hồ Nhãn đi, Tư Ân Viễn trực tiếp dẫn Quý Tửu đến một nhà hàng tư gia đã đặt trước để ăn cơm.
Chủ nhà hàng tư gia này là một cựu thợ săn. Mắt phải và bàn chân trái của hắn đã bị vật biến dị ăn mất trong một lần làm nhiệm vụ nửa năm trước, từ đó hắn bắt đầu cuộc sống dưỡng già.
Bạn đời của hắn là một 「Người Nhặt Rác」, thường xuyên mang về cho hắn một số vật biến dị ăn được chỉ có thể săn bắt được ở bên ngoài.
Đây cũng là một đặc điểm lớn của nhà hàng tư gia này, thường thì chỉ có người thức tỉnh dị năng mới đến đây dùng bữa.
Vì bị thương nên tính tình hắn trở nên có chút cổ quái. Mùi vị các món ăn làm từ vật biến dị rất khó kiểm soát, có người ăn xong tỏ vẻ không thích, hắn liền nổi trận lôi đình.
Có điều, không mấy ai muốn đối đầu trực diện với dị năng 「Cự Đại Hóa」 của hắn. Dù cơ thể tàn tật không còn thích hợp để ra ngoài làm nhiệm vụ nữa, nhưng với cơ thể và sức mạnh được phóng to, việc nổi điên đánh người ở một khu vực nhỏ này vẫn còn dư sức.
Cho nên việc kinh doanh nhà hàng tư gia của hắn cũng ngày càng sa sút, ví như tối nay chỉ có một bàn khách.
Tuy nhiên, hắn lại đón tiếp một vị khách nhỏ có chút kỳ lạ.
Bất kể hắn bưng ra món gì, vị khách nhỏ này cũng đều lập tức ăn hết với vẻ mặt mãn nguyện, vô cùng ủng hộ.
Sự chuyên chú và vui sướng trên khuôn mặt là điều không thể giả tạo được, đó là một tình yêu thuần túy nhất đối với thức ăn.
Đây là sự khẳng định lớn nhất đối với người đầu bếp, Thái Hưng Thịnh càng làm càng hăng hái.
Món ăn của hắn còn có một đặc điểm nữa, tương tự như việc nặn sushi, hắn sẽ xuất hiện ở nơi khách hàng có thể nhìn thấy để chế biến, hết món này đến món khác cho đến khi khách nói đã no rồi. Điều này là để khách hàng biết mình đã ăn những gì. Một số khách nhát gan khi nhìn thấy vật biến dị quá gớm ghiếc đáng sợ sẽ kêu dừng lại bỏ qua, nếu bỏ qua quá nhiều hắn cũng sẽ tức giận.
Mà vị khách lần này lại không hề kêu dừng một lần nào, tốc độ ăn có thể gọi là như gió cuốn mây tan nhưng lại không hề khó coi.
Thái Hưng Thịnh cười ha hả: "Khẩu vị tốt thật đấy."
Hắn lại đẩy ra một đĩa gì đó giống như đèn lồng, có điều chiếc đèn lồng đó không phải màu vàng, mà là một màu sắc khó tả.
Thoạt nhìn là màu đen, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy có màu tím đỏ kỳ dị lưu chuyển bên trong, cắn ra sẽ bung tỏa vô số hạt thịt nhỏ màu tím.
Mùi vị ngoài việc hơi mặn một chút ra, cũng không khác gì những chiếc đèn lồng thông thường trước tận thế.
Quý Tửu không từ chối bất cứ thứ gì, hai má căng phồng vì nhét đầy mỗi bên một cái.
Thái Hưng Thịnh dứt khoát lấy cả những vật biến dị chuẩn bị cho ngày mai ra làm, vừa thái hoa văn* vừa hỏi: "Cậu thấy mùi vị thế nào?"
Bình luận