Chap 42: Trợ công
Người vừa đến ăn mặc diêm dúa lòe loẹt, như một con công đang đến mùa tìm bạn tình.
Quý Tửu suýt nữa thì không nhận ra, đó chính là Lam Phi, người hôm đó bị Thông Tuyền Thảo bắt cóc.
So với bộ dạng nhếch nhác lúc bị Thông Tuyền Thảo bắt cóc, hôm nay anh ta ăn mặc như một quý ông.
Có điều Quý Tửu vẫn không thể quên được vẻ mặt đầy nước mũi nước mắt vì sợ hãi của anh ta lúc đó.
Những chuyện đã quên trong đầu từ tối hôm qua về nhà, cuối cùng vào lúc này cũng đã nhớ lại được.
Thì ra là lúc Như Mộng xóa ký ức đã bỏ sót Lam Phi, nhưng lúc đó anh ta cũng không có mặt ở hiện trường.
Dù có thật sự đem chuyện tối hôm qua nói ra ngoài, cũng sẽ không có ai tin rằng trong Lễ Hội Cuồng Hoan Diên Vĩ lại xuất hiện vật biến dị.
Rõ ràng Lam Phi hiện tại vẫn còn nhớ chuyện tối hôm qua.
Anh ta nhớ rất rõ chuyện mình suýt nữa bị Thông Tuyền Thảo ăn thịt rồi lại được Quý Tửu cứu.
Quý Tửu hơi nghi hoặc: "Hôm qua đáng lẽ anh không nhìn rõ mặt tôi mới đúng chứ?"
Mặt Lam Phi đỏ lên: "Hôm qua tôi không đi xa, vẫn luôn đợi ở cửa sau của lễ hội cuồng hoan, nhìn thấy đội trưởng Tư và cậu ra ngoài."
Người này đúng là mạng lớn thật.
Quý Tửu "Ồ" một tiếng, không mấy dao động hỏi: "Anh còn có chuyện gì sao?"
Lam Phi bị ánh mắt của cậu làm cho tổn thương trong giây lát, buồn bã nói: "Cậu là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi muốn báo đáp cậu."
Loài người thật phiền phức.
Quý Tửu đi về phía quán ăn vặt trong trí nhớ, vừa đi vừa từ chối: "Không cần anh đâu."
Dưới hiệu ứng cầu treo* của thời khắc nguy hiểm, Lam Phi đã hoàn toàn bám riết lấy Quý Tửu, lúc này nghe vậy liền sốt ruột.
(*Hiệu ứng cầu treo: chỉ hiện tượng khi con người ở trong tình huống nguy hiểm, tim đập nhanh, dễ nhầm lẫn sự sợ hãi với cảm xúc yêu đương đối với người ở bên cạnh lúc đó.)
Anh ta từ tối hôm qua đã luôn muốn gặp Quý Tửu, không ngờ sau khi gặp mặt cậu lại lạnh nhạt với mình như vậy, rõ ràng hôm qua còn đẩy mình ra để mình chạy trước.
Nghĩ đến đây, anh ta lại phấn khích như được tiêm máu gà.
Lam Phi lau mặt đuổi theo: "Cậu vẫn còn giận tôi sao, xin lỗi, hôm qua tôi chia rẽ mối quan hệ của cậu với đội trưởng Tư là tôi không đúng."
Anh ta hối hận đến xanh cả ruột gan, sau khi phát hiện người kia là Tư Ân Viễn lại càng hận không thể quay về tát cho bản thân lúc đó hai cái thật mạnh.
Đúng là quá tự cao rồi, ngay cả Thủ lĩnh của Công hội Thợ săn cũng dám động vào!
Anh ta nhìn đôi mày thanh tú của Quý Tửu, không nhịn được mà thói xấu bạch liên hoa lại trỗi dậy: "Đội trưởng Tư có tốt với cậu không, nếu anh ấy đối xử không tốt với cậu thì cậu có thể nói cho tôi biết, tôi bây giờ đã quyết tâm làm lại cuộc đời, quyết định dựa vào sức mình để sống sót trong căn cứ rồi."
Bình luận