Chap 37: Vì cậu mà đến
Ngay khoảnh khắc giọng nói vang lên, Quý Tửu như một con mèo đột nhiên xù lông, cậu hung dữ nhìn về phía phát ra âm thanh, vẻ mặt không mấy thiện cảm.
Sau khi bước vào căn phòng này, cậu lại không hề nhận ra sự tồn tại của người này ngay từ đầu. Nếu không liên quan đến dị năng mà người này thức tỉnh, thì thực lực của hắn ta chắc chắn không hề thấp.
Đối phương thậm chí còn biết cậu là vật biến dị.
Ánh mắt Quý Tửu dần trở nên vô hồn, lộ ra vài phần hung tợn thuộc về vật biến dị.
Nếu lúc này Tư Ân Viễn ở đây, sẽ phát hiện khí thế toàn thân Quý Tửu như biến thành một người khác, giống như một con nhím nhỏ dựng hết gai nhọn ra ngoài, cảnh giác với thế giới bên ngoài.
Người kia cũng nhận ra sự vi diệu trong bầu không khí, hắn ta nâng ly rượu đỏ lên uống một ngụm, rồi ưu nhã đưa hai tay ra, từ trong bóng tối bước ra: "Đừng căng thẳng như vậy, tôi là cố ý vì cậu mà đến đây."
"Vì tôi mà đến?" Quý Tửu lặp lại lời hắn ta một lần nữa, sự lạnh lùng trong đáy mắt không hề giảm đi chút nào.
Như thể đang nhìn chằm chằm vào một luồng không khí vẩn đục, một thứ gì đó chướng mắt.
Dưới ánh mắt như vậy, người đàn ông không những không tức giận, mà thậm chí toàn thân còn không thể kiềm chế được mà khẽ run lên – vì phấn khích.
Hắn ta quá phấn khích.
Đúng! Không sai! Chính là ánh mắt này!
Một vị thần chói lọi biết bao.
Là bảo vật của một mình hắn ta.
Hắn ta lại tiến về phía trước một bước, hoàn toàn để lộ cả người ra.
Sau khi nhìn rõ người tới, Quý Tửu hiếm khi nhíu mày: "Là ngươi?"
Lại là người áo choàng đen gặp ở Giáo hội dạo trước, kẻ đã mang hoa Violet đến cho Giáo chủ.
Quả nhiên lúc đó hắn ta đã phát hiện ra mình trốn trong ống thông gió, tại sao lại giả vờ không nhìn thấy?
Nghĩ như vậy, cậu liền hỏi thẳng ra.
Người đàn ông phát ra hai tiếng cười trầm đục: "Sao tôi có thể phản bội ngài được chứ."
Hắn ta tự mình nói chuyện, như thể đang chìm vào hồi ức.
Bàn tay phải buông thõng bên cạnh vô thức co giật hai cái.
Sao có thể phản bội được chứ, nếu không phải ngài lúc đó... Đúng, đúng! Trên thế giới này chỉ có tôi là vĩnh viễn không bao giờ phản bội ngài!
Hơi thở của người đàn ông dần trở nên nặng nề.
"Tôi không nhớ mình từng có qua lại với người của Huyết Giáo." Quý Tửu khẽ hất cằm, cắt ngang những suy nghĩ ngày càng cố chấp trong đầu người đàn ông trước mặt.
Cậu trông cao quý như một vị công tử nhỏ, ánh mắt nhìn người trước mặt tràn đầy vẻ khinh thường nhàn nhạt, nhưng lại không khiến người ta ghét bỏ, mà càng giống như một con mèo Ba Tư lười biếng đứng trên cao vẫy đuôi.
Bình luận