Chap 35: Lễ hội cuồng hoan Diên Vĩ
Kẹo hồ lô sau tận thế có đủ loại kỳ quái, chỉ là không có một xiên nào bình thường cả.
Quý Tửu nhìn thấy cái nào cũng muốn ăn. Kể từ sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ 「Bí Cảnh Đã Mất」 lần trước, cậu đã không cần dùng thẻ tích điểm của Tư Ân Viễn nữa, thẻ tích điểm của chính cậu đã đủ để ăn rồi.
Phượng Sơ Dao nhớ lại lời dặn của đội trưởng trước khi đi – không được cho cậu ấy ăn những thứ kỳ lạ.
Cô khó khăn lắm mới chọn ra được xiên kẹo hồ lô dâu tây biến dị, loại bán chạy nhất cũng là đắt nhất từ một đống đồ kỳ quái như châu chấu biến dị bọc đường, tỏi tây biến dị bọc đường, v.v... rồi đưa cho Quý Tửu.
Mặc dù quả dâu tây kia biến dị còn to hơn cả quả táo, nhưng ít nhất trông cũng bình thường hơn nhiều.
Quý Tửu liếm kẹo hồ lô dâu tây, giống như một chú mèo con lập tức được dỗ dành, cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn cất bước đi theo Phượng Sơ Dao đến chỗ bán mặt nạ.
Càng gần đến lễ hội cuồng hoan, mặt nạ bán càng chạy. Đây là cửa hàng mặt nạ thủ công duy nhất toàn căn cứ.
Là người một nhà với quán kẹo hồ lô bên cạnh.
Có một số người ngay cả mua mặt nạ cũng phải che che đậy đậy, người đường hoàng như Phượng Sơ Dao ngược lại thì rất hiếm thấy.
Cô không hề để tâm việc bị người khác biết mình sẽ đến lễ hội cuồng hoan, chỉ cần sau khi vào trong đừng bị nhận ra là được.
Những chiếc mặt nạ thủ công cái nào trông cũng rất tinh xảo, nếu là trước tận thế thì mỗi cái đều phải bán với giá rất cao, tiếc là sau tận thế chỉ cần vài điểm tích lũy, một chút lương thực là có thể mua được.
Dâu tây đã bị ăn mất một nửa. Thấy Quý Tửu lại có dấu hiệu bị những món ngon khác lôi kéo, Phượng Sơ Dao vội vàng chọn một chiếc mặt nạ hình bướm vàng đeo lên mặt cậu.
Chiếc mặt nạ bướm vàng được làm công phu tinh xảo dễ dàng che đi khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, chỉ còn lại nửa dưới. Đôi môi đỏ mọng càng thêm quyến rũ, con bướm vàng trên mặt cậu như thể sắp sửa vỗ cánh bay đi bất cứ lúc nào.
Mà người đeo mặt nạ lại càng giống một tiểu tinh linh, hay là một tiểu yêu tinh chỉ xuất hiện vào ban đêm chỉ để quyến rũ trái tim người khác.
Cả Phượng Sơ Dao và chủ quán đều sững sờ mất gần một phút mới hoàn hồn lại. Cô luống cuống gỡ chiếc mặt nạ bướm vàng khỏi mặt Quý Tửu: "Không được không được, cái này ngon miệng quá, à không, ý tôi là cái này đeo lên dễ bị nhận ra lắm."
Chủ quán đột nhiên đứng dậy: "Tôi làm mặt nạ lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy người hợp với màu vàng kim đến thế. Nếu có thể, mời cậu thử xem cái này."
Ông lại xoay người đi tìm kiếm thứ gì đó được cất dưới đáy hòm.
Có thể thấy ông rất quý những chiếc mặt nạ đó, ít nhất là không có ý định mang ra bán.
Chủ quán đưa chiếc mặt nạ vừa tìm được cho Quý Tửu. Mặt nạ tuy không được bày ra, nhưng lại được lau chùi rất sạch sẽ.
Bình luận