Chap 31: Ông lão và cậu bé
Quan Âm đầu óc mù mịt: "Vậy chuyện này thì có liên quan gì đến hành vi bất thường của cây huệ tây này chứ?"
Anh ta lắc lắc cây huệ tây đang hấp hối trên tay.
Tư Ân Viễn khẽ nhướng mày: "Cậu có biết tên gọi khác của huệ tây là gì không?"
"Hình như là bạch chưởng... còn được gọi là nhất phàm phong thuận?"
Hoa của cây huệ tây có hình dáng giống như cánh buồm trắng. Trước tận thế, nhiều người cho rằng nó mang ý nghĩa thuận buồm xuôi gió, mọi việc suôn sẻ, là một loài thực vật có ý nghĩa rất tốt lành.
Tư Ân Viễn khẽ gật đầu: "Loại thực vật này thường được trồng trong văn phòng. Một cái cây thường xuyên được nuôi trong văn phòng, trước tận thế ngày ngày mắt thấy tai nghe đều là cảnh con người làm việc, cho nên sau khi biến dị đã nảy sinh chấp niệm với việc con người làm việc, dựa vào bản năng mà tái tạo lại điều kiện môi trường sống trước tận thế của mình. Đương nhiên đây chỉ là một phỏng đoán."
Đó cũng là một phỏng đoán gần với thực tế nhất.
Có lẽ với trí thông minh của cây huệ tây, sau khi ăn thịt người xong nó còn có thể nảy sinh nghi hoặc, tại sao không có con người nào tưới nước cho nó đang ở trong văn phòng như trước đây nữa. Thế là nó lại một lần nữa dựa vào bản năng, tìm đến căn cứ này, rồi ở trong căn cứ tìm thấy tòa nhà văn phòng. Lần này nó đã học khôn hơn một chút, sau khi ăn hết nội tạng của con người thì giữ lại một cái xác rỗng, dựa vào dáng vẻ trong ký ức mà chắp vá những thi thể này thành bộ dạng đang làm việc.
Quan Âm xoa xoa lớp da gà nổi lên trên người: "Lẽ nào trước tận thế đã có thực vật có thể cảm nhận được thế giới bên ngoài rồi sao, vậy chẳng phải chúng vẫn luôn quan sát con người, cũng mang lòng căm hận đối với những con người đã phá hoại chúng ư?"
Ba chị em cùng nhún vai: "Ai mà biết được."
Nếu thật sự là như vậy, thì cây cỏ nhỏ kia liệu có ý thức không...
Tư Ân Viễn hiếm khi thất thần trong giây lát, anh nhớ lại cây cỏ nhỏ đã nuôi ba năm mà vẫn chỉ cao ba centimet kia.
Ngay cả giống loài cũng không biết, có lẽ chỉ là một cây cỏ dại nhỏ bé, nhưng lại là sinh vật duy nhất anh nuôi sống được. Nó yếu ớt vô cùng, tưới nước muộn nửa tiếng thôi là trông đã ủ rũ rồi, dùng bao nhiêu phân bón cũng không thấy lớn thêm, cũng không ra hoa.
Mỗi ngày đều lười biếng phơi nắng trên cửa sổ.
Tiếc là sau tận thế nó chắc hẳn...
Ánh mắt Tư Ân Viễn tối sầm lại trong thoáng chốc.
Quý Tửu, cây cỏ yếu ớt ba centimet, đột nhiên cảm thấy là lạ, hình như vừa bị ai đó nhớ tới, cậu khẽ hắt xì một cái cực nhẹ.
Hành động này lập tức kéo Tư Ân Viễn ra khỏi dòng hồi tưởng. Ánh mắt anh dừng lại trên người Quý Tửu, khẽ nhíu mày: "Cảm rồi à?"
"Không có." Quý Tửu lắc đầu, rồi lại nhìn về phía cây huệ tây kia: "Có thể ăn được không ạ?"
Cây huệ tây không hiểu tiếng người, nhưng vào khoảnh khắc này nó lại cảm nhận sâu sắc một luồng uy áp và nỗi sợ hãi mãnh liệt, dọa nó bắt đầu vặn vẹo thân mình muốn trốn thoát khỏi tay Quan Âm.
Bình luận