Chap 30: Huệ Tây
Ánh mắt Tư Ân Viễn lãnh đạm: "Là người hay ma, qua đó xem là biết ngay."
Nghe thấy có khả năng là ma, Quý Tửu rất phấn khích, hăm hở muốn chạy qua đó. Nếu không phải Tư Ân Viễn trông chừng cậu rất chặt, thì bây giờ cậu đã biến mất tăm rồi.
Họ dừng lại khi đến gần cửa. Chỉ cách một cánh cửa, bên trong có một đám sinh vật nửa người nửa không đang ngồi ở các vị trí làm việc, cần cù chăm chỉ.
Quan Âm không nhịn được mà lẩm bẩm: "Đáng sợ quá, sống thì 996*, chết rồi còn phải làm nô lệ công sở."
(*996: Chỉ lịch làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần, ám chỉ cường độ làm việc cao.)
Điều này không khỏi khiến anh ta nhớ lại bản thân mình. Trước tận thế anh ta chính là một nô lệ công sở 996, thậm chí sau tận thế cũng vẫn luôn làm việc. Lúc dựa vào thành tích xuất sắc mà trở thành thợ săn cấp A, tâm trạng của anh ta cũng giống như lúc từng giành được chức vô địch bán hàng vậy.
Chị cả cười tự giễu: "So với những ngày liếm máu trên lưỡi dao như bây giờ, tôi thà làm một nô lệ công sở còn hơn."
Quý Tửu kéo kéo vạt áo Tư Ân Viễn hỏi: "Bên trong thật sự là ma sao ạ?"
Tư Ân Viễn dừng lại một chút, xoa đầu cậu: "Không chắc chắn, nhưng chắc chắn không phải người sống."
Nếu không thì họ ở ngoài cửa bàn mưu tính kế lớn tiếng như vậy, đã sớm bị phát hiện rồi.
Có thể khẳng định những thứ bên trong không nhạy cảm lắm với âm thanh.
Anh có chút thắc mắc nhìn Quý Tửu mắt sáng long lanh: "Sao cậu lại hứng thú với thứ này như vậy?"
Quý Tửu suy nghĩ một chút: "Đó là những con ma biết trồng quả lu lu đực đó, tôi muốn bắt họ về nhà để họ trồng quả lu lu đực cho tôi."
Cậu nói cực kỳ hùng hồn, Tư Ân Viễn suýt nữa thì gật đầu đồng ý.
Sau khi hoàn hồn lại, vẻ mặt anh nghiêm túc: "Không được, không thể mang về nhà nuôi."
Quý Tửu lộ rõ vẻ thất vọng, sợi tóc ngố cũng theo cái đầu nhỏ mà rũ xuống.
"...Khụ, bắt một con về thì được." Tư Ân Viễn suy nghĩ một chút rồi lại bổ sung: "Mang về cho viện nghiên cứu."
Quý Tửu lại vui vẻ trở lại, cậu cọ cọ vào người chủ nhân, tự động bỏ qua nửa câu sau của anh.
Quan Âm muốn khóc mà không có nước mắt: "Lúc này rồi thì đừng có mà tình tứ nữa, bên trong là ma đó."
Sao lại có người muốn bắt ma về chứ!!
Ánh mắt Quý Tửu trong veo đầy tò mò hỏi: "Tình tứ nghĩa là gì ạ?"
Thành ngữ của loài người nhiều quá, cỏ nhỏ vẫn chưa thể nhớ hết được.
Cảm nhận được ánh mắt Tư Ân Viễn đang nhìn chằm chằm tới, Quan Âm mặt không biến sắc mà bịa chuyện: "Ý là hai người bạn có quan hệ rất tốt."
Tư Ân Viễn hài lòng thu lại tầm mắt.
Hừ, bạn bè, đại ca à định nghĩa về bạn bè của anh đúng là rộng thật đấy.
Bình luận