Chap 28: Thú cưỡi
"Hoa... tìm hoa..."
Con rết ngàn chân không mấy để tâm đến vật nhỏ trên người mình, nó chậm chạp di chuyển, vì kích thước quá đồ sộ mà trông có vẻ vụng về.
Quý Tửu không hề kinh ngạc. Vật biến dị biết nói chuyện, chỉ là con người không nghe thấy mà thôi. Họ không hòa nhập được vào mạng lưới thông tin của vật biến dị, tự nhiên cũng không biết vật biến dị có thể giao tiếp.
Phần lớn thời gian chúng đều lan truyền những nội dung cực kỳ rời rạc, cũng có một số ít có chỉ số thông minh cao hơn, sẽ phát ra những nội dung khác biệt.
Giống như đám quạ đưa tin dạo trước, những kẻ ồn ào mà cậu ghét cay ghét đắng, suốt ngày lượn lờ trên nóc tiểu khu lan truyền tín hiệu nguy hiểm khiến những vật biến dị mới đến khác phải chùn bước. Còn có con vật biến dị dệt mộng cấp S, B-480, đã khiêu khích cậu trong 「Hoa Viên Mộng Cảnh」, tất cả đều được coi là vật biến dị có trí thông minh cao.
Không, không đúng.
Vẻ mặt Quý Tửu thoáng chút phức tạp, vẫn có vật biến dị nói chuyện bị bắt gặp.
Con Cổ Vương kia, vật chủ mà nó ký sinh là một bệnh nhân ung thư trước tận thế, dây thanh quản chưa hoàn toàn bị hủy hoại.
Nhưng điều đó thì có ích gì chứ, con người đã tách nó ra khỏi vật chủ rồi. Trừ khi hy sinh một cơ thể sống của con người, nếu không thì không thể giao tiếp với nó được.
Chủ nhân ngốc nghếch và những con người ngốc nghếch kia lại rất để tâm đến con Cổ Vương đó, cho rằng nó rất đặc biệt.
Chuyện này thì có gì lạ lẫm chứ, cỏ nhỏ trước giờ chưa bao giờ muốn biết những "thức ăn" này mỗi ngày đều lẩm bẩm những gì.
Quý Tửu khẽ run run phiến lá, có chút ghét bỏ.
Cậu từ từ bò lên theo con rết ngàn chân này, bò mệt thì dừng lại nghỉ một lát, mãi cho đến khi bò lên đến đỉnh, con rết ngàn chân này lại vừa hay đi đến ngay bên cạnh tầng thượng nơi cậu bị gió thổi bay đi lúc trước.
Phiến lá nhỏ bay phấp phới trong gió. Quý Tửu mắt sắc phát hiện ra bộ quần áo của mình bị rơi trên tầng thượng. Cậu nhẹ nhàng nhảy xuống, rồi ở trên tầng thượng biến lại thành người, mặc quần áo chỉnh tề.
Mục tiêu trở nên lớn hơn, cuối cùng con rết ngàn chân mới phát hiện ra thứ nhỏ bé mà nó đã chở suốt một quãng đường này, dường như là một món điểm tâm thơm ngon béo bở.
Nó ngừng lẩm bẩm, tin tức tố trở nên cuồng loạn. Đôi mắt to lớn lóe lên ánh đỏ nhìn về phía Quý Tửu trên tầng thượng, chiếc gai thép khổng lồ trực tiếp đâm về phía cậu.
Cảnh tượng máu me trong tưởng tượng không hề xuất hiện. Quý Tửu vẫn đứng yên tại chỗ, không hề bị đâm thành đống thịt nát. Cậu ngước mắt nhìn con vật biến dị không biết tự lượng sức này, đôi mắt hạnh vốn luôn ngây thơ vô hại lại ánh lên vài phần khó hiểu chân thành, khóe môi khẽ cong: "Mày chắc chắn muốn đánh với tao?"
Sát ý lập tức nổi lên.
...
Ánh vàng lóe lên, vô số bàn tay xuất hiện phía sau lưng Quan Âm. Trong đôi mắt của anh ta, đồng tử cũng tỏa ra ánh vàng rồi sau đó cả con mắt đều biến thành màu vàng kim, mất đi đồng tử, mất đi lòng trắng, chỉ còn lại một màu vàng rực.
Bình luận