Chap 22: Trà trộn vào Giáo Hội
Ánh mắt Tư Ân Viễn thoáng hiện ý cười, anh ra vẻ nghiêm trọng nói với Quý Tửu: "Sau này gặp phải người như vậy thì phải tránh xa một chút."
Quý Tửu gật đầu: "Vâng ạ."
Giọng điệu của họ giống như đang thảo luận về một bệnh nhân tâm thần có thể nổi điên đánh người bất cứ lúc nào.
Phương Chính Tông bị họ chọc tức đến mức nói không nên lời, nhưng hiện tại ông ta càng để tâm hơn đến những lời mà phó đội vừa nói với mình.
Cái gì gọi là đại bản doanh của họ bị một đám người sống sót quá khích xông vào???
Hơn nữa, vì ông ta đã điều động hết tinh nhuệ của đội hộ vệ đi rồi, nên đám người sống sót kia lại đông người mạnh thế, khiến tình hình hiện tại vô cùng bị động.
Phương Chính Tông trừng mắt nhìn Tư Ân Viễn, đến cả diễn cũng không muốn diễn nữa mà hỏi thẳng: "Có phải là cậu giở trò không!?"
Do sự sinh sôi điên cuồng của vật biến dị, một lượng lớn người sống sót đổ về khiến tài nguyên trở nên khan hiếm. Trong tình hình tài nguyên của căn cứ vốn đã nghiêng về phía người thức tỉnh dị năng, ngày càng nhiều người thường gia nhập Đặc Khu Phi Dị Năng, muốn giành thêm lợi ích cho lập trường của người thường, vì thế mới xuất hiện nhiều cuộc tuần hành của phe quá khích.
Họ nghe theo lời của Giáo Hội, định xúi giục người thường gây mâu thuẫn với Công hội Thợ săn, nhưng tại sao người bị phản đối, tẩy chay lại biến thành chính mình?
Phương Chính Tông trợn mắt muốn rách cả mí, làm thế nào cũng không ngờ được kết cục lại thế này.
Sắc mặt Tư Ân Viễn hơi lạnh đi: "Chỉ là nghe nói có kẻ muốn dựa vào tiệc mừng công và màn chào đón hai bên đường hôm qua để làm trò, nên tôi đã sớm cho người công bố danh sách những người tham gia bữa tiệc tối qua và bên tổ chức rồi. Còn về việc tại sao vật tư mà Giáo hội xin từ Tổ Quản lý điều động lại bị tính vào đầu đội hộ vệ, thì Tư mỗ đây không rõ."
Bây giờ bên ngoài đều đang đồn rằng đội hộ vệ vì tư lợi riêng mà điều động vật tư tổ chức tiệc mừng công, thậm chí còn mượn danh nghĩa của Thủ lĩnh Tư, nói là tổ chức tiệc mừng công cho người ta, nhưng lại ngay cả những thợ săn tham gia nhiệm vụ đó cũng không mời đủ.
Phương Chính Tông vẫn chưa đến mức ngu ngốc như vậy, ông ta lập tức hiểu ra mình đã bị phản bội. Trong nháy mắt, mọi thù hận của con trai đều bị ông ta ném ra sau đầu, ông ta nhếch nhác gào lên với đám hộ vệ kia: "Về! Mau về cho tôi!"
Tiếc là đã quá muộn. Những người sống sót quá khích không nhận được sự trấn áp kịp thời của đội hộ vệ, tình hình đã leo thang đến mức độ nghiêm trọng ngoài sức tưởng tượng của tất cả mọi người.
Sự bất mãn đối với đội hộ vệ tích tụ từng ngày, vào khoảnh khắc đại bản doanh của họ sụp đổ đã hoàn toàn bùng nổ.
Ngày càng nhiều người được cổ vũ mà xuống đường tuần hành cùng nhau, có cả người ôm con nhỏ, có cả người cầm vũ khí.
Bình luận