Chap 17: Nhóc con hay mách lẻo
"Fan*?" Mắt Quý Tửu hơi sáng lên: "Có ngon không?"
(*粉絲 - fěnsī: có hai nghĩa là "người hâm mộ" (fan) và "miến/bún sợi". Ở đây Quý Tửu đang hiểu theo nghĩa đồ ăn.)
Mấy cô gái sững lại một chút, rồi tất cả đều bật cười khúc khích: "Cậu đáng yêu thật đấy, đương nhiên không phải chỉ loại miến ăn được kia rồi."
Một trong số đó, cô gái tóc ngắn đưa cây gậy cổ vũ cho Quý Tửu, giọng đầy năng lượng nói: "Cho cậu này, chúng ta cùng cổ vũ cho Dao Dao nhé!"
Cô còn định làm tương tự, đưa cây gậy cổ vũ cho Tư Ân Viễn, nhưng khi nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng không gần người lạ của anh thì lại do dự.
Sao một cậu bé đáng yêu như vậy lại có một người anh trông hung dữ thế chứ.
Còn chưa kịp để họ phản ứng tiếp, Tư Ân Viễn đã kéo Quý Tửu đi rồi.
Quý Tửu quan sát cây gậy cổ vũ lấp lánh trên tay vài giây, sau khi phát hiện nó thật sự không ăn được thì hoàn toàn mất hết hứng thú.
Bên trong buổi hòa nhạc thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng hét của Phượng Sơ Dao gọi khán giả.
Tư Ân Viễn im lặng một chút, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân tại sao vừa rồi Phượng Sơ Dao lại có thể phát ra âm thanh từ trong khe nứt.
Xem ra cô ấy sống rất vui vẻ trong mơ, còn thực hiện được ước mơ trước năm mười tám tuổi là trở thành một ca sĩ nhạc rock nữa.
Anh vốn không hứng thú với những chuyện thế này, nhưng kể từ một lần Du Phi Trần chế nhạo cô từng có ước mơ làm ca sĩ nhạc rock đồng quê rồi bị cô đánh cho suýt nữa hủy dung, cả tháng không dám xuất hiện ở đại sảnh công hội, thì anh đã bị ép phải biết ước mơ của Phượng Sơ Dao.
Tư Ân Viễn quen đường cũ đánh ngất mấy bảo vệ ở cửa sau, rồi dẫn Quý Tửu đi vào theo lối đi dành cho nhân viên.
Nhìn ánh mắt trong veo của Quý Tửu, anh lại kỳ lạ cảm thấy có vài phần chột dạ, ho khan một tiếng rồi nhấn mạnh: "Cậu không được học theo."
"Tại sao ạ?" Quý Tửu hơi mở to mắt.
Cậu chỉ đơn thuần tò mò, thế nhưng cảm giác tội lỗi vì đã dạy hư trẻ con trong lòng Tư Ân Viễn lại càng nặng nề hơn.
"Bởi vì đây là hành vi không tốt."
Tư Ân Viễn dừng lại một chút, đột nhiên cảm thấy mình lo lắng thừa rồi. Quý Tửu yếu ớt bất lực như vậy, ngay cả dị năng cũng là 「Kháng Độc Tính」 vô dụng, cậu ta còn có thể đi bắt nạt ai được chứ?
Quý Tửu càng không hiểu hơn. Trong mắt cậu, chủ nhân là người tốt, cho nên chủ nhân làm gì cũng là tốt, không tồn tại chuyện không hợp lý.
Hai người mang theo lăng kính* dày hơn cả da voi về đối phương, cứ thế ông nói gà bà nói vịt.
(*Lăng kính/Filter: Chỉ cách nhìn nhận chủ quan, thường là tốt đẹp hơn thực tế về một người nào đó.)
Họ vừa đến phòng nghỉ của ca sĩ trong buổi hòa nhạc, đã chạm mặt ngay Phượng Sơ Dao vừa nghỉ giữa hiệp bước ra.
Cô chân đi đôi giày cao gót màu đỏ cao chót vót, trang điểm theo phong cách hắc ám đậm nét, lúc nhìn thấy hai người thì lập tức đứng sững tại chỗ.
Bình luận