Chap 14: Giấc mơ
Cảnh tượng này thực sự quá đỗi quen thuộc, đến mức Tư Ân Viễn theo bản năng gọi tên người thanh niên vốn nên xa lạ trước mắt: "Quý Tửu."
Quý Tửu mở to đôi mắt tròn xoe nhìn anh, khóe miệng còn dính kem trắng, phía trước cậu phần lớn đều là đĩa trống không.
Cậu nghi hoặc nuốt miếng bánh kem trong miệng xuống rồi mới lên tiếng: "Sao anh biết tôi tên này?"
Tư Ân Viễn sững lại một chút, anh chậm rãi lắc đầu tỏ ý mình cũng không rõ.
Bản năng gào thét bảo anh phải giữ thanh niên trước mắt lại. Dù đã làm một vị tổng tài cao quý hai năm, nhưng mặt quyết đoán, sát phạt trong tính cách Tư Ân Viễn vẫn luôn tồn tại ăn sâu vào xương tủy.
Dưới sự tê liệt của cồn, dục vọng đã đi trước lý trí một bước mà kiểm soát hành động. Người đàn ông đưa tay về phía thanh niên: "Tuy không biết cậu trà trộn vào đây bằng cách nào, nhưng tôi có một cách có thể khiến cậu không cần trốn tránh mà vẫn ăn được đồ ăn trong bữa tiệc."
Anh vừa quét mắt nhìn một vòng, đã thành công tìm thấy công cụ mà thanh niên dùng để vận chuyển thức ăn trên mặt đất, lại là một chiếc xe đẩy nhỏ màu xanh lam.
Cậu còn đang mặc đồng phục của nhân viên ở đây, có lẽ chính là dùng cách này để trà trộn vào và thành công qua mắt mọi người lấy thức ăn.
Mỗi lần có những bữa tiệc thượng lưu kiểu này, luôn có rất nhiều người muốn trà trộn vào. Tư Ân Viễn không quan tâm cậu ta có mục đích gì, anh giống như một vị vua bày mưu lập kế đã nhắm trúng một con mồi ngây thơ.
Quý Tửu chớp mắt, cậu cảm thấy mình hình như đã quên rất nhiều thứ, bao gồm cả lai lịch của bản thân.
Chỉ biết hôm nay đến bữa tiệc này là muốn tìm một người, cậu không biết tên người đó cũng không biết người đó trông như thế nào.
Nhưng vào khoảnh khắc Tư Ân Viễn đưa tay ra, cậu nhận ra mình đã tìm được người cần tìm rồi.
Mắt Quý Tửu sáng lên, cậu đưa bàn tay vừa cầm đùi gà xong còn dính đầy dầu mỡ đặt lên tay anh.
Tư Ân Viễn không mắc bệnh sạch sẽ, nhưng anh cũng chưa từng thử nắm tay một đứa trẻ ăn vụng đến mức nhem nhuốc bẩn thỉu như vậy.
Cảm giác này lại dễ thích ứng hơn cả tưởng tượng. Anh chậm rãi lấy khăn tay từ trong túi ra, cẩn thận tỉ mỉ lau sạch bàn tay nhỏ hơn anh một cỡ này.
Sau đó anh dắt tay Quý Tửu đi ra khỏi ban công nhỏ, vẫy tay gọi một người phục vụ tới.
Người phục vụ này sau khi nhìn thấy sự bừa bộn trên ban công nhỏ, trong thoáng chốc lộ ra vẻ mặt nghi ngờ nhân sinh. Tất cả những tác phong chuyên nghiệp được đào tạo đều bị anh ta vứt ra sau đầu vào khoảnh khắc này. Anh ta không nhịn được nhìn chằm chằm vào Quý Tửu rõ ràng là thủ phạm gây án mà hỏi: "Xin hỏi vị này là?"
Anh ta không cho rằng một vị tổng tài thường xuyên lên tạp chí tài chính lại ăn nhiều như vậy trong một dịp thế này, quan trọng hơn là... dấu vết ăn vụng bên miệng của thanh niên đẹp trai kia cũng quá rõ ràng rồi đi!
Bình luận