Chap 10: Bỏ nhà ra đi
Tư Ân Viễn: ...
Nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng thật sự không nhịn được nữa, anh đưa tay ra chọc chọc vào cái má phúng phính của cậu.
Quý Tửu: "Ưm?"
Cậu chớp chớp đôi mắt ngấn nước, rồi quay người lại theo phản xạ giữ đồ ăn, nhét hết chỗ vỏ còn lại vào miệng và nuốt xuống.
Cảm giác từ ngón tay truyền đến rất mềm mại, Tư Ân Viễn như không có chuyện gì xảy ra mà thu tay về: "Lần sau không được chạy lung tung."
Quý Tửu ôm mặt: "Vâng ạ."
Trông cậu rất cảnh giác, chắc chắn không thể để Tư Ân Viễn được voi đòi tiên nữa.
Trong tính cách của Tư Ân Viễn vốn tồn tại chút yếu tố xấu xa, nên khi thấy dáng vẻ xù lông này của thanh niên lại càng muốn trêu chọc hơn. Ánh mắt anh dừng lại ở quầy canh nóng rồi hỏi: "Muốn uống canh à?"
"Muốn!" Mắt Quý Tửu sáng lên.
"Cho tôi chọc một cái." Vẻ mặt Tư Ân Viễn nghiêm túc hẳn hoi.
Quý Tửu sững lại một chút, không ngờ ăn một món đồ thôi mà cũng phải hy sinh má của mình.
Cậu thích được chủ nhân xoa xoa lá, nhưng không thích bị chọc má.
Ánh mắt cậu nhìn về phía nồi canh đang sôi ùng ục, đấu tranh tư tưởng hai giây rồi đáp: "Được thôi."
"Chỉ được chọc nhẹ nhàng thôi nhé." Cậu bổ sung.
Khóe miệng Tư Ân Viễn khẽ nhếch lên, anh đưa tay ra chọc chọc vào gò má mềm mại.
Sau khi không còn đống vỏ trong miệng, cảm giác chạm vào càng thích hơn. Rõ ràng là khuôn mặt nhỏ nhắn mà đàn ông trưởng thành có thể dùng một bàn tay che hết, vậy mà lúc chọc vào lại thấy nhiều thịt và mềm mại hơn tưởng tượng.
Quý Tửu giống như con mèo bị sờ đuôi, bị chọc hai cái liền không cho chạm nữa. Cậu gạt tay Tư Ân Viễn ra, ánh mắt nhìn về phía nồi canh nóng, giục giã: "Mua canh mua canh."
Hoàn toàn là dáng vẻ của một chú mèo con tham ăn.
Tư Ân Viễn nhìn theo hướng mắt cậu về phía quầy canh nóng, giữa một đống canh cóc biến dị, canh rễ cỏ biến dị, anh chọn món canh kỷ tử biến dị trông có vẻ ngon miệng hơn.
Kỷ tử sau khi biến dị, mỗi quả đều to như quả bóng đá, được giã nát rồi cho thêm ít thịt thú biến dị vào nấu canh chung.
Người bán canh là một người đàn ông trung niên bị gãy mất nửa chân, nhìn thấy Tư Ân Viễn liền kích động nói: "Tôi, tôi mời hai vị uống miễn phí."
Quầy hàng này của ông rất vắng khách, chỉ có Quý Tửu ngốc nghếch bị thu hút đến đứng canh ở đó. Tư Ân Viễn lắc đầu: "Quẹt tích điểm."
Chủ quán không thể từ chối được, đành múc cho Quý Tửu một bát đầy ắp.
Quý Tửu vui vẻ bưng bát uống, sợi tóc ngố trên đỉnh đầu trông càng vểnh lên hơn.
Chủ quán gãi đầu thật thà: "Đội trưởng Tư, anh luôn là anh hùng trong lòng tôi, căn cứ của chúng ta đều nhờ có anh bảo vệ."
Bình luận