Chap 1: Lam Văn
"Khủng bố... Đừng tới gần... Sẽ bị ăn thịt..."
Một mạng lưới thông tin mà con người không thể nhìn thấy đang được lũ quạ đưa tin lan truyền trong không khí, chúng lặp đi lặp lại vài từ như băng cát-xét bị kẹt.
Tòa nhà này dường như đã hình thành một vùng chân không nào đó không thể tiếp cận, các vật biến dị xung quanh bất kể lớn nhỏ đều không dám đến gần.
Mưa lớn đúng hẹn trút xuống, mây đen dày đặc cuộn theo cả sấm sét và tro bụi.
Phần lớn vật biến dị đều duỗi cơ thể ra, tham lam hấp thụ cơn mưa trời ban và cố gắng hút lấy nguồn nước.
Trong bữa tiệc cuồng hoan của các vật biến dị dạng thực vật này, chỉ riêng một cây cỏ nhỏ yếu ớt là không vui.
Quý Tửu nằm trong chậu cây nhỏ của mình, vặn vẹo cố gắng giũ bỏ những giọt nước mưa đọng trên phiến lá.
Toàn thân cậu xanh biếc, chỉ có hai phiến lá nhỏ, cả người vẻn vẹn ba centimet, nên dù chỉ là giọt nước cũng đủ đè cong chiếc lá non nớt của cậu.
Trước đó cậu đã được nuông chiều quen rồi, không thích cảm giác bị nước mưa táp vào người.
Chủ nhân trước đây luôn cẩn thận tưới nước vào chậu cây, tránh làm ướt cây cỏ non mềm.
Không thể tránh được cơn mưa, Quý Tửu đành bỏ cuộc. Cậu uể oải cảm nhận tòa nhà này một lượt, dùng sương đen quét qua một vòng rồi nghiêm túc nhận ra trong tòa nhà ngoài mình ra thì thật sự không còn một sinh vật sống nào khác.
Muốn tìm thức ăn thì phải giải phóng sương đen như vừa rồi, thế nhưng khoảng cách quá xa so với bản thể sẽ khiến hiệu suất săn mồi của sương đen trở nên cực kỳ thấp.
Lũ quạ đưa tin bên ngoài vẫn đang lan truyền tin tức. Đàn quạ từng muốn vào tòa nhà sạch sẽ này để làm tổ, kết quả là cả một đàn đông đúc bị Quý Tửu ăn thịt chỉ còn lại vài con.
Mấy con quạ này không chịu rời đi, ngày nào cũng lượn lờ gần đó, rêu rao thông tin để các vật biến dị khác không đến gần.
Quý Tửu cuộn cuộn phiến lá, cậu cảm thấy bụng mình vẫn còn rất đói.
Ý nghĩ rời đi lại nhen nhóm.
Cơn mưa lớn khiến cậu không ngừng nhớ về chủ nhân của mình. Khi đó, chủ nhân cũng nhặt được cậu khi còn là một hạt giống trong một ngày thời tiết tệ hại như thế này.
Cậu vốn tưởng mình sẽ lớn lên dưới sự chăm sóc của chủ nhân, cho đến khi trở thành một cây cỏ cao năm centimet.
Tiếc là khi cậu mới chỉ cao ba centimet, đột nhiên bùng phát biến dị toàn cầu. Chủ nhân cũng chính vào ngày hôm đó ra ngoài rồi không bao giờ trở về nữa.
Đã từng có rất nhiều sinh vật giống như chủ nhân, là con người, sống trong tòa nhà này. Khi họ chưa kịp chạy trốn hoặc bị các loại vật biến dị nuốt chửng tại nhà, họ đã nói đây là một thảm họa mang tên tận thế.
Mãi cho đến khi con người cuối cùng trong tòa nhà này chết đi, Quý Tửu mới học theo các vật biến dị khác bắt đầu kiếm ăn để sinh tồn. Cũng chính từ khoảnh khắc đó, bất kể vật biến dị nào bước vào tòa nhà này đều sẽ bị sương đen do Quý Tửu phóng ra nuốt chửng, không phân biệt mạnh yếu.
Bình luận