Chap 9: 9
Trận mưa ở kinh thành đổ từng cơn từng hồi khoảng hơn nửa tháng đến nay vẫn chưa ngừng, có điều lượng mưa cũng dần dần ít lại.
May mà thái tử đã khơi thông hệ thống thoát nước trong thành, khiến cho nước tù động được loại bỏ kịp thời, không gây ảnh hưởng quá lớn đến với bách tính kinh thành.
Thế nhưng khu vực sông Hoài có địa thế càng thấp thì khó mà may mắn tránh khỏi, do là vùng duyên hải nên lượng mưa ở đó càng lớn, ruộng điền đều bị chìm ngậm, nhà ở đã nghiêng đổ, đập vào mắt là đại dương mênh mông không có chút sự sống.
May mắn là vì di cư kịp thời nên tai hoạ lần này không mang đến quá nhiều thương vong, những thứ này đều là Hứa Phong Đình biết được từ trong thư của thái tử gửi đến:
"...Hiện nay bách tính sông Hoài không ai không biết tiên trưởng Tử Minh, không biết Tử Minh có thể gian đến Vụ Châu cùng ta ổn định dân nạn không, nếu có tiên trưởng ở đây chắc hẳn làm ít công to."
Hứa Phong Đình hiểu ý của thái tử, mặc dù không có ai thương vong như tài sản tốt thất nhất định là con số không nhỏ, lúc này đang mùa vụ thu, mưa bão ập đến bất ngờ không chỉ nhấn chìm ruộng nương mà còn cả hoa màu trên ruộng.
Thái tử mời anh đến Vụ Châu chắc hẳn là mong anh có thể khuyên nhũ người dân, dựa vào tín ngưỡng của họ đối với thần linh để họ lần nữa dấy lên hy vọng sống.
"Ai viết thư cho ngươi đấy?"
Cửu hoàng tử cầm bát thuốc vào phòng, thấy con ma bệnh đang đọc thư thì không khỏi có chút tò mò.
"Thái tử điện hạ, vua Hạ bổ nhiệm cho điện hạ làm thanh tra Vụ Châu, bây giờ đang ở Vụ Châu ổn định dân nạn."
Hứa Phong Đình nói rồi đưa thư cho cậu nhóc xem:
"Hoàng huynh của ngài mời ta đến Vụ Châu giúp đã, điện hạ thấy thế nào?"
Qua nửa tháng an dưỡng, vết thương của Hứa Phong Đình không chỉ đã khỏi mà cũng thành công vỗ béo Cửu hoàng tử lên một chút, mặc dù chỉ là một chút nhưng khí sắc của đứa trẻ đã tốt hơn rất nhiều.
Theo sự thay đổi tốt hơn, cả tính cách đáng ghét kia tốt xấu gì cũng sẽ không ném trùng lên người anh nữa.
Mặc Hoà Dã đặt thuốc xuống, đưa mắt ra hiệu Hứa Phong Đình uống thuốc trước, thấy đối phương nhận thuốc rồi lúc này mới cầm thư lên xem tỉ mỉ.
Hứa Phong Đình bị dáng vẻ người lớn của đối phương chọc cười, uống một ngậm cảm thấy đắng liền cúi đầu nhìn theo bản năng, quả nhiên phát hiện trên đĩa có để mấy viên kẹo, thế là lấy một viên giảm vị đắng.
Ngọt thật, thêm viên nữa.
Hứa Phong Đình liếm môi rồi lại lấy thêm một viên, vừa cho vào miệng đã nghe thấy cậu nhóc bên cạnh nói:
"Vụ Châu cách kinh thành có hơi xa, ngồi xe một mạch rất gian nan ngươi chịu không nổi."
Viên kẹo trong miệng còn chưa cắn nát, Hứa Phong Đình phồng má, gật đầu tán thành:
Quả thật, đi xe một chuyện mệt mỏi, cơ thể yếu đuối này của anh đoán chừng còn gian nan hơn.
Thấy Hứa Phong Đình gật đầu, Mặc Hoà Dã còn nghĩ đối phương sẽ không đi nữa, không ngờ người này lại nói:
Bình luận