Chap 8: 8
Thấy cậu nhóc tủi thân ôm đầu không nói chuyện, Hứa Phong Đình còn tưởng mình đánh cậu bị đau, đang định hỏi thăm đột nhiên nghe thấy tiếng ọt ọt.
Nhìn ánh mắt của cậu nhóc, anh ho nhẹ một tiếng mang tính chiến thuật, hỏi với vẻ mặt nghiêm túc:
"...Điện hạ, ngài ăn cơm chưa?"
Mặc Hoà Dã ngước mắt lên, hừ nhẹ một tiếng:
"Thái y nói thuốc của ngươi phải uống trước khi ăn, ta vừa thức dậy đã nấu thuốc cho ngươi, lấy đâu ra có thời gian ăn cơm?"
Hứa Phong Đình bất ngờ nhìn cậu nhóc, thầm nghĩ mũi tên tối qua anh cản lại cũng rất đáng, thế mà tên nhóc này lại dậy sớm nấu thuốc cho mình?
"Vậy có phải giờ ngài đói rồi không?"
Mặc Hoà Dã không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn Hứa Phong Đình, đôi mắt đó giống như có ma lực dễ dàng nhìn thấu suy nghĩ của đối phương:
"....ngươi đói rồi?"
Hứa Phong Đình gật đầu, hiển nhiên cho rằng đầu bếp vẫn ở đây, thế là dặn dò cậu nhóc:
"Ngài bảo đầu bếp nấu vài món đi, chúng ta cùng ăn."
Thấy cậu nhóc chần chừ không nhúc nhích, trực giác Hứa Phong Đình thấy chẳng lành:
"Đầu bếp của chúng ta cũng bị ngài đuổi đi rồi?"
Mặc Hoà Dã nhìn sang chỗ khác, hiếm khi thấy chột dạ:
"...Ta không biết trong số đó còn có đầu bếp."
Nghe vậy, Hứa Phong Đình thở dài bất lực:
"Nếu đã vậy thì ngài đi xem thử đi, không cần nấu ngon lắm đâu, ăn được là được."
Trong cốt truyện từng nhắc đến, sau khi nhóc phản diện trưởng thành thường nấu ăn cho nhân vật chính thụ, tài nghệ nấu nướng cũng không tệ.
Cơ thể của anh vẫn chưa thể hoạt động mạnh, đương nhiên cũng không cách nào vào bếp, coi như cho cậu nhóc này cơ hội luyện nấu ăn trước đi, nói sao thì cũng là điểm cộng để sau này theo đuổi vợ.
Nhưng Mặc Hoà Dã lại nhíu mày, từ chối rất dứt khoát:
"Không muốn."
Tốt xấu gì cậu cũng là một hoàng tử, dựa vào đâu mà phải nghe lời một tên thần lừa đảo này chứ?
Thấy cậu nhóc không muốn, Hứa Phong Đình không giận mà chỉ ngáp một cái rồi lại nằm xuống coi như không có gì, kéo chăn lên đắp rồi ngủ tiếp.
Một quyền đánh vào bông vải, cảm giác này quả thật không dễ chịu lắm.
Mặc Hoà Dã vén chăn của người trên giường ra, hỏi như phát tiết:
"Chẳng phải ngươi vừa dậy à? Sao lại ngủ nữa? Chuyện ăn cơm tính sao đây?"
Hứa Phong Đình nhắm mắt, biểu cảm trên mặt vô cùng bình tĩnh:
"Còn làm gì được nữa, đầu bếp cũng bị ngài đuổi đi rồi, ta thấy ngài cũng không biết nấu cơm thế thì ngủ thôi, ngủ rồi sẽ không thấy đói nữa."
Bình luận