Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 63: 63

Phong Đình vẫn luôn cảm thấy miếng ngọc bội đó rất quen mắt, nhưng không nhớ ra rốt cuộc là ai cho.

Anh chỉ khôi phục được ký ức sau khi bị người môi giới đưa đến nước Hạ, mà nguồn gốc của miếng ngọc bội này chắc hắn là trước lúc tám tuổi, đến bây giờ vẫn chưa tìm được trong trí nhớ.

Phong Đình ngồi xổm xuống, vừa mới nhặt ngọc bội lục lạc lên thì nghe thấy Phong Hoan Ý bỗng nói một câu:

"Ta đợi đến bây giờ chính là để trả nó cho ngươi."

Tiêu rồi!

Vừa ngẩng đầu lên đã thấy người kia ngã xuống đất.

Phong Đình vội vàng tiến lên muốn đỡ người dậy, nhưng tay dính đầy máu, sau khi anh hất mái tóc dơ hoà với máu mới phát hiện, không ngờ máu này là từ miệng Phong Hoan Ý nôn ra.

Anh lập tức biến sắc:

"Trong miệng ngươi có độc!"

Nhìn bộ dạng này, rõ ràng là đã giấu thuốc độc vào miệng trước đó, chỉ đợi đưa ngọc bội cho anh xong sau đó tự vẫn.

Nhưng tại sao chứ?

Mắt thấy ngươi trong lòng nôn máu tươi liên tục, giọng Phong Đình mang theo vẻ hoảng loạn:

"Lần này ta đến vốn là muốn tha cho người, không hề muốn làm khó, tại sao lại muốn chết?"

Anh cố ý tránh Mặc Hoà Dã, mục đích là để cho Phong Hoan Ý một con đường sống, có thế nào cũng không ngờ được, bản thân Phong Hoan Ý lại có ý muốn chết!

Phong Hoan Ý ngẩng đầu lên để khuôn mặt dữ tợn bộc lộ hoàn toàn trước mặt Phong Đình, hắn sờ lên vết thương thối rữa trên mặt, cười tự giễu:

"Ngươi nhìn xem, bộ dạng của ta bây giờ sống còn có ý nghĩa gì? Ta sớm đã muốn chết rồi, nhưng ta còn đồ chưa trả, vẫn còn một lời xin lỗi chưa kịp nói."

Nói rồi, hắn dần dần thu lại nụ cười, hắn nhìn người trước mắt, cuối cùng nói ra sự hổ thẹn đã kìm nén nửa năm nay:

"Ta đã giết ngươi hai lần, phải nên chết từ lâu rồi."

"Đình Đình à, xin lỗi."

Vừa dứt lời hắn lại nôn thêm ngụm máu, dường như là vì chấp niệm đã hết, hơi thở giữ mạng sống cuối cùng bỗng nhiên đứt đoạn, Phong Hoan Ý nôn ngày càng nhiều máu, ngừng cũng không ngừng được.

Cách gọi quen thuộc thổi đi lớp bụi trong hồi ức, khiến cho những chuyện xưa cũ bị lưu mờ kia lần nữa được hiện lên rõ rệt, cũng khiến cho sự dịu dàng cách cả một đời hiện ra từng cái một.

Những tháng này rời xa quê hương, hai đứa trẻ giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau mưu sự, bọn họ từng là người tin tưởng đối phương nhất, nếu không phải do 009, thì làm sao lại ầm ĩ đến bước đường hôm nay chứ?

"Không phải lỗi của ngươi, là 009, ta không trách ngươi, ngươi nhất định đã giấu thuốc giải rồi đúng không?"

Phong Đình cúi đầu, định tìm thuốc giải trên người Phong Hoan Ý, nhưng phát hiện lại không có gì cả:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...