Chap 62: 62
Cùng lúc này, cơ thể bị ai đó lật mặt qua, cuối cùng anh cũng nhìn rõ được dáng vẻ của Mặc Hoà Dã lúc này.
...
Bách cổ hoan đã được giải từ lâu rồi, người nay vẫn luôn giả vờ!
"Khốn khiếp!"
Phong Đình tức giận đến mức co chân, giơ lên muốn đá tên khốn được nước lấn tới này, nhưng bị đối phương túm bàn chân lại.
...
Trong nháy mắt anh đã trút cơn giận, hét lên khó mà đề phòng.
Bên tai truyền đến tiếng thở gấp kìm nén của Mặc Hoà Dã:
"Thêm lần nữa được không? Ta vẫn còn khó chịu."
"Giúp người thì giúp cho trót đi, ca ca."
Một tiếng ca ca cuối cùng, thiếu niên gọi vừa nhẹ nhàng dịu giống như đang làm nũng, lại ẩn thêm chút uất ức, khiến cho người mang lòng thương yêu lại càng thêm xót xa.
...
Do dự chốc lát, anh quay mặt đi, mím môi nói:
"...Lần cuối cùng."
Mềm dịu thít chặt đã bao trùm lấy dục vọng, cũng đã hoàn toàn ôm lấy trái tim lơ lửng không yên, khiến những tình cảm bị phớt lờ kia có được hồi đáp mãnh liệt nhất.
Mặc Hoà Dã không nói cho Phong Đình biết, thật ra lúc hắn thả anh đi thì bản thân đã làm xong chuẩn bị bắt người về, một khi ra khỏi thánh điện, ám vệ sẽ nhanh chóng đưa người về.
Hắn tin chắc thanh niên sẽ không trở về, giống như tin chắc màn tỏ tình kia là giả tạo vậy.
Nhưng người này quay về rồi, lấy thân làm thuốc, thật sự muốn cứu hắn.
"Ta tin huynh rồi."
Câu này nhẹ nhàng nỉ non, Phong Đình không nghe thấy, anh đang khóc lóc thảm thương, không ngừng hỏi:
"Xong chưa vậy?"
"...Chưa xong nữa sao?"
Mặc Hoà Dã cúi người, hôn đi những giọt nước mắt của thanh niên, kiên nhẫn trấn an:
"Sắp xong rồi, ca ca nhịn thêm chút nữa."
Thế nhưng động tác lại không kiềm chế chút nào.
Nửa năm xa cách, nhung nhớ là không hề giả, cứ phải có một trấn mây mưa kéo dài để đền bù, sao có thể nhanh thả ra như vậy được.
Làm mãi cho đến nửa đêm gần sáng mới để cho những tình cảm không nơi để yên kia tìm được chốn về, rót đầy phong phú sơn cốc trống rỗng.
Phong Đình đã mệt đến mức không mở mắt nổi, trong cơ mơ hồ dường như anh có thể nghe thấy Mặc Hoà Dã kinh hô một tiếng, chưa kịp hỏi gì đã hoàn toàn ngủ thiếp đi.
Hôm sau, Phong Đình bị cơn nóng đánh thức.
Lúc tỉnh dậy bên cạnh không có ai, anh bị hai cái chăn giường dày quấn chặt, toàn thân đều là mồ hôi.
Lúc Phong Đình đi là đầu xuân, lúc về đã là rét đậm, có lẽ là lo lắng anh bị cảm lạnh nên Mặc Hoà Dã cố ý thêm chăn giường.
Bình luận