Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 61: 61

Mới vừa ra đến cửa tẩm điện đã nghe một tiếng hét sợ hãi từ bên trong truyền ra, mơ hồ nghe được có người đang kêu:

"Bệ hạ tha mạng!"

Chắc hẳn là binh sĩ đi ngang, nghe thấy tiếng vang lạ trong tẩm điện nên đẩy cửa vào, không ngờ đụng phải Mặc Hoà Dã đang phát điên.

Lúc Phong Đình gấp rút chạy đến, trên nền đất trong tẩm điện là những vết máu kéo dài, toàn thân của cậu lính đều là vết thương, không dễ gì mới bò đến cửa, nhưng lại bị Mặc Hoà Dã kéo về.

Thiếu niên cầm kiếm, giơ tay muốn đâm xuống.

"Tiểu Dã! Dừng tay!"

Mặc Hoà Dã dừng động tác trên tay, mí mắt hơi nhướng lên, lộ ra con ngươi màu đen cuồn cuộn, mang đầy sự nóng nảy.

Tiêu rồi, lại không nhận ra anh rồi.

Phong Đình chạy vào muốn giật lấy kiếm trong tay Mặc Hoà Dã, sau đó vừa giơ tay ra thì trường kiếm đã kề lên cổ, đổi lại là tiếng kinh hô của cậu lính:

"Bệ hạ! Đây là hoàng hậu! Ngay cả hoàng hậu người cũng không nhận ra sao?"

Phong Đình sững sờ một lúc lâu mới phản ứng lại, tiếng gọi hoàng hậu này là chỉ mình.

Khương Lễ từng kể qua, ngày thứ hai sau khi mình chết, Mặc Hoà Dã đã làm trái với lẽ thường đại hôn với thi thể, trong lòng anh biết chuyện này, nhưng vẫn luôn không có cảm giác thật.

Cho đến khi nghe cậu lính xưng hô, mới khiến anh ý thức được một thân phận khác của mình...Thê tử của thánh thượng.

Dường như điều này cũng đã gọi một chút lý trí của Mặc Hoà Dã trở về, hắn nhìn thanh niên trước mắt, khàn giọng gọi một tiếng:

"...Hoàng hậu?"

Cậu lính nhắm chuẩn thời cơ, nhân lúc đối phương ngơ ra thì khập khiễng đứng dậy, giơ tay đánh gãy trường kiếm, ném ra ngoài tẩm điện.

"Hoàng hậu nương nương, mau ra ngoài, không biết tại sao bệ hạ lại đột nhiên phát điên, người ở lại đây rất nguy hiểm."

Binh sĩ trẻ kéo lê thân thể đầy vết thương, đẩy cả Phong Đình muốn ra ngoài.

Thế nhưng tay của cậu vừa chạm lên vai đối phương, đã nghe một tiếng vang loảng xoảng trong phòng, kèm theo đó là tiếng gầm nhẹ không thành chữ của quân vương:

"Cút! Không được chạm!"

Nếu không phải dây xích ràng buộc trên chân, cậu lính sẽ bị cắn xé cho đến chết tại chỗ mà không chút nghi ngờ, trái lại được vị hoàng hậu gầy yếu kia đẩy ra ngoài cửa:

"Trên người ta có thuốc giải, cần phải ở lại, ngược lại là ngươi, mau ra ngoài trị thương đi."

Phong Đình nói rồi muốn đóng cửa lại, nhưng nghe binh sĩ bên ngoài gấp gáp truy hỏi một câu:

"Hoàng hậu nương nương, rốt cuộc bệ hạ làm sao thế?"

"Đệ ấy không sao cả, sáng mai sẽ dặn dò như thường."

Giọng Phong Đình hơi khựng lại, sắc mặt nghiêm túc nhắc nhở:

"Nhớ rõ, đêm nay người không nhìn thấy gì cả."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...