Chap 60: 60
Phong Đình nhắm mắt lại, khoé mặt rơi ra một hàng nước mắt trong veo:
"Đúng, là ta vứt bỏ đệ trước, là ta sai rồi. Nhưng đệ cũng không thể nào một mặt nói yêu ta, mặt khác lại làm nhục ta như vật độc chiếm."
"Vậy huynh thì sao!"
Mặc Hoà Dã gầm lên một tiếng chất vấn:
"Huynh nói huynh sẽ luôn ở cạnh ta; huynh nói ta là người đầu tiên trong lòng huynh, kết quả thì sao? Huynh bỏ chạy rồi!"
"Huynh chà đạp tình cảm của ta dưới chân, lúc dứt khoát rời đi có từng thương tiếc ta chút nào không? Bây giờ lại nhắc cái gì mà yêu không yêu với ta, cái này quan trọng không?"
"Dù gì thì huynh cũng chưa từng liếc nhìn trái tim ta, chẳng phải sao?"
Đúng như dự đoán, không có được câu trả lời.
Một cảm giác bất lực mệt mỏi ập đến.
Hắn cúi người hôn đi nước mắt giúp thanh niên, nhung nhớ và uất ức trong nửa năm cũng theo đó mà trôi xuống:
"Huynh cứ luôn như vậy, ức hiếp ta không dám làm huynh tổn thương, vờ như không thấy tình cảm của ta, không nghe cũng không nhìn."
"Phong Đình à, ta rất hận đấy, hận huynh không yêu ta một chút nào."
"Ngoài việc xích huynh ở bên cạnh, ta còn có thể có cách gì? Ta....ưm."
Mặc Hoà Dã đang nói đến nghẹn ngào, lại bị đối phương chặn lại, hắn rũ mắt khó mà tin được, nhìn sang người đang khoá môi với mình.
Không biết từ lúc nào thanh niên đã mở mắt, lông mi mỏng dài dính nước mắt, nhưng mi tâm lại hơi nhíu lại, xem ra vẻ mặt có chút không đồng tình, có tức giận, nhưng nhiều hơn là đau lòng.
Đúng vậy, là đau lòng.
Mặc Hoà Dã chắc chắn mình không nhìn nhầm.
"Trước đây là ta không nhìn rõ lòng mình, khiến đệ lo sợ bất an, làm việc cực đoan, xin lỗi. Nhưng bây giờ, ta có thể nói với đệ.."
Ánh mắt thanh niên tập trung, giọng điệu nghiêm túc:
"Ta yêu đệ."
"Lần này trở về, mục đích là để gặp đệ."
Trong chốc lát, cảm xúc cuộn trào, hơi nóng nổi lên tứ phía.
Tim bỗng nhiên chậm nửa nhịp, những lời chất vấn đều bị chặn lại, biết rõ có thể đối phương lại đang nói dối, nhưng Mặc Hoà Dã vẫn khó mà tự kiềm chế bản thân rung động.
Hắn nâng khuôn mặt kia lên vừa mừng vừa lo, từng chút một, cẩn thận dè dặt đặt lên một nụ hôn sâu.
Đây là nụ hôn khác hoàn toàn với nụ hôn vừa nãy, môi lưỡi quấn quýt, là sự yêu thương của một bên, cùng với thăm dò của bên còn lại, từ từ đẩy vào rồi nhẹ nhàng lui ra.
Hai người cúi đầu, hô hấp của cả hai giao thoa, dường như đã trở về rất lâu trước đây, lúc chưa xảy ra xa cách.
Giờ phút này, phải nói là lúc tốt nhất để hoá giải hiểu lầm.
Bình luận