Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 6: 6

Thấy có người xông vào, nữ tử ngồi dưới đất không nhúc nhích mà chỉ nghe bà ta bình tĩnh hô lên một tiếng:

"Quân Ngạn, diệt khẩu."

Nữ tử vừa dứt lời, trong phật đường liền xuất hiện một tên ám vệ, mặc dù chỉ có một người nhưng cũng có thể nhìn ra được người này có võ công bất phàm.

Vào khoảnh khắc Quân Ngạn đến gần, Hứa Phong Đình lấy trong tay áo ra một tờ thánh chỉ đã xin từ trước, giơ lên cao cất giọng nói:

"Thấy thánh chỉ như thấy thánh thượng, hoàng hậu nương nương muốn diệt khẩu ai?"

Lúc nói câu này, kiếm của Quân Ngạn đã chĩa đến gáy của Hứa Phong Đình, thiếu chút nữa là đổ máu.

Cuối cùng hoàng hậu nương nương cũng chịu mở mắt ra, bà ta nhìn sang ám vệ của mình rồi dặn dò:

"Lui xuống đi."

Quân Ngạn thu kiếm lại nhưng không lui xuống mà đứng bên cạnh hoàng hậu, đề phòng đối phương gặp bất trắc.

Hoàng hậu cũng không nói nhiều, bà ta đứng dậy đi về phía Hứa Phong Đình, ánh mắt lạnh lùng:

"Tiên trưởng tốt nhiều công sức đến đây, là vì điều gì?"

Hứa Phong Đình không trả lời mà chỉ mở thánh chỉ trong tay ra, vốn muốn gọi Thường Thanh vào đọc giúp, nhưng bất ngờ là bản thân lại nhân ra được chữ viết trên đây.

Nhưng giờ không phải lúc suy nghĩ, Hứa Phong Đình đèn nén sự kinh ngạc trong lòng xuống, tự mình đọc thánh chỉ:

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, Cửu hoàng tử ngoan ngoãn thông minh có tuệ căn của tiên nhân, đặc biệt cho phép rời cung tu hành, do tiên nhân Tử Minh chăm sóc..."

Phía sau vua Hạ nói một loạt kỳ vọng dành cho Cửu hoàng tử, Hứa Phong Đình đọc xong thì quên hết, hoàn toàn không muốn nhớ đến.

Đều là những lời giả mù sa mưa, nếu thật sự có lòng kỳ vọng thì làm sao có thể lạnh nhạt đến giờ.

Anh thu lại thánh chỉ, bình tĩnh nhìn vào ánh mắt của hoàng hậu:

"Nương nương, từ nay về sau tiểu điện hạ sẽ do tại hạ chăm sóc, trước đó..."

Ánh mắt của anh nhìn sang cậu nhóc cách đó không xa, màu đỏ thẫm đầy đất khiến anh đau nhói.

Hứa Phong Đình không nhẫn tâm nhìn tiếp, lúc nói chuyện khó tránh mang theo giọng điệu chất vấn:

"Vẫn xin nương nương hãy giải thích, đây là đang làm gì?"

Từ đầu đến giờ, làm sao hoàng hậu lại có thể không hiểu ý đồ của Hứa Phong Đình được chứ, bà ta hừ lạnh một tiếng:

"Cả ngày Tiểu Cửu chơi đùa với mấy con trùng độc, trùng đã chạy vào tẩm điện của bổn cung rồi, ai biết được bổn cung có bị hạ độc trung không, nên chỉ đành để nó cắt chút máu, dẫu sao cũng chỉ có máu của nó mới có thể giải độc trùng."

Câu này giúp bản thân thoát tội một cách sạch sẽ, mà ngược lại còn đẩy mũi dao qua cho Cửu hoàng tử.

Nếu thật sự hạ trùng độc với hoàng hậu thì dù vừa nãy anh nói gì trước mặt hoàng thượng, Cửu hoàng tử cũng sẽ bị ghét bỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...