Chap 59: 59
Hai chữ cuối cùng, Mặc Hoà Dã đọc rất nặng nề.
Mi tâm nhảy giật nguy hiểm, Phong Đình biết lời nói dối về cái tên đã bị người này biết rồi.
Sắp tiêu rồi.
Đây là suy nghĩ đầu tiên trong lòng anh.
Mặc Hoà Dã cúi người, ôm thanh niên đang ngồi ngây dưới đất lên, vừa mới đứng dậy, dưới chân đã bị vướng, khuôn mặt lạnh lùng hơi cúi xuống, lướt qua Cơ Liên Quyết đã mất hai cánh tay dưới đất.
Hai đó lại nhìn sang người trong lòng với ánh mắt chán ghét.
Mặc Hoà Dã khó chịu chậc một tiếng, nhấc tay cầm kiếm đâm vào đôi mắt khiến người ta chán ghét kia, cổ tay linh hoạt khoát bên mắt trái, sau đó lại đến mắt phải.
Mọi động tác chẳng qua chỉ trong chớp mắt, nhìn mà hô hấp Phong Đình nghẽn lại, bên tai là tiếng kêu đau kiềm nén của Cơ Liên Quyết, cùng với giọng nói lạnh lùng của Mặc Hoà Dã:
"Nếu sớm biết thánh điện bây giờ là ngươi làm chủ, có nói gì trẫm cũng sẽ không đưa huynh ấy đến, mấy ngày nay nhìn có đã không?"
Vũ vệ trong thạch thất đã bị quân Hạ giết hết, cuối cùng bên phía Khương Lễ cũng thoát thân, đỡ Cơ Nguyệt bị thương vừa mới chạy đến, lại đập vào mắt là cảnh tượng máu tanh như vậy, hiếm khi lên tiếng giải thích một câu:
"Bệ hạ, hắn không nhìn gì cả, chỉ là mở nắp quan sờ mặt, rồi nhìn vết thương ở lồng ngực Phong Đình thôi."
Cơ Nguyệt vô cùng bất lực nhìn người bên cạnh, thầm nghĩ nói vậy chi bằng không nói.
Quả nhiên ngay sau đó đã thấy quốc quân trẻ tuổi kia hừ lạnh một tiếng, nhếch môi cười tà ác:
"Người đâu, ra ngoài bắt mấy con độc trùng vào đây."
Mặc Hoà Dã gọi người đến bắt độc trùng ném lên mặt, ngực, cùng với chỗ bị thương của Cơ Liên Quyết, có mấy con thậm chí còn bò vào hốc mắt trống không kia, phần nhiều là chui vào phần tay cụt bị cắt đứt, trong chớp mắt đã ăn vào máu thịt, hoàn toàn mất dấu vết.
Trong thạch thất truyền đến từng tiếng la hét thê thảm.
Cơ Nguyệt vô thức nhìn sang thanh niên trong lòng Mặc Hoà Dã, chỉ thấy sắc mặt đối phương trắng bệch, rõ ràng đã bị doạ sợ rồi.
Vị quốc quân nước Hạ kia không nhẫn tâm ra tay với người trong lòng, nên trút hết toàn bộ tức giận lên người Cơ Liên Quyết, vô hình chung cũng là sự trừng phạt đối với vị công tử mềm lòng kia.
Vốn dĩ Cơ Liên Quyết đã bị thương, chỗ cánh tay đứt đang chảy máu không ngừng, lại bị móc hai mắt, căn bản không có sức lực gì để chống lại độc trùng.
Lúc sắp chết, đột nhiên hắn bật cười, tiếng cười ngày càng lớn, cộng thêm khuôn mặt hung ác kia, giống như lời nguyền rủa ác độc của lệ quỷ vậy:
"Mặc Hoà Dã, ngươi tưởng rằng ngươi thắng rồi sao?"
"Ta nói cho người biết, từ lúc ngươi bước chân vào thánh điện thì ngươi đã thua rồi, ngươi sẽ chết! Sẽ chết còn đau đớn hơn cả ta."
Bình luận