Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 57: 57

"Hôm nay có tìm được dấu vết của y?"

Người kia vừa hỏi vừa đến gần phía băng quan, nghe tiếng bước chân ngày càng gần, mắt của Phong Đình nhắm càng chặt hơn.

Khương Lễ chạy đến trước quan tài, cản vị thánh chủ này lại:

"Thánh chủ, hôm nay không được mở nắp, ngay vừa nãy ta đã tìm thấy chút dấu vết của y rồi, trận pháp đang vận hành, mở nắp quan sẽ cắt ngang nghi thức gọi hồn."

Tiếng bước chân dừng lại, trong thạch thất một lúc lâu không có âm thanh truyền đến.

Phong Đình đoán chắc hẳn Lục Nhị đang quan sát băng quan, cùng với bản thân đang nằm trong quan tài, anh lập tức nít thở, không dám cử động.

"Thảo nào."

"Sắc mặt của y hồng hào hơn rồi."

Vừa nói câu này, hai người còn lại ở đây đều kinh hãi.

Hay là nói Lục Nhị tuổi chó nhỉ, cách một tầng băng quan mà còn có thể nhìn ra bất thường.

Có điều vẫn may là được Khương Lễ làm qua loa cho qua rồi.

Nước Hạ đang giao chiến với Thánh Vực, thánh chủ cũng không rảnh rỗi lắm, sau khi biết chuyện gọi hồn có tiến triển thì yên tâm rời đi.

Tiếng bước chân dần dần xa, Phong Đình thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng, chính giây phút thả lỏng này, khí lạnh thổi vào người nên nhất thời không phòng bị, anh lại hắt xì một cái.

...Khốn khiếp!

Khương Lễ và Phong Đình không hẹn mà cùng nghĩ.

Tiếng bước chân ở xa đột nhiên vòng lại, mang theo sự gấp gáp tột cùng.

Khương Lễ còn chưa kịp nói gì, Lục Nhị đã bước nhanh lướt qua hắn, chạm vào băng quan rồi dùng sức đẩy nắp quan tài ra.

"Ta đã biết ngài đã tỉnh từ lâu rồi!"

Người trong quan tài nhắm mắt, tiếp tục giả chết.

Khương Lễ vội vàng chạy đến, kéo tay đang thò vào trong quan tài của Lục Nhị, ý định lừa gạt trót lọt:

"Y chưa tỉnh, vừa nãy là ta hắt xì, ngươi nghe nhầm rồi, mau đóng nắp quan tài lại, nghi thức gọi hồn không được bị cắt ngang đâu!"

Thái độ của Lục Nhị cực kỳ cố chấp, thính lực của người luyện võ vượt mức bình thường, dường như hắn có thể chắc chắn, âm thanh vừa nãy là từ trong băng quan truyền đến:

"Rốt cuộc tỉnh hay chưa, bổn quân thăm dò là biết ngay."

Hắn gạt Khương Lễ ra, cúi người xuống, ôm người trong quan tài lên, nhiệt độ trên tay truyền đến độ ấm áp, hoàn toàn không phải kiểu lạnh lẽo mấy ngày trước chạm vào.

Trong không khí truyền đến một tiếng cười lạnh, sau đó lại là tiếng chất vấn vang lên:

"Khương đại nhân, nhiệt độ cơ thể đã khôi phục rồi, ngươi nói với bổn quân là ngươi chưa tỉnh ư? Rốt cuộc đang đề phòng cái gì?"

Khương Lễ thầm nghĩ không hay rồi, làm ra tư thế muốn cướp người về, nhưng bị Lục Nhị đá một phát ra xa lập tức nôn ra máu, đã như vậy còn mắng một câu:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...