Chap 55: 55
Lưu Noãn Noãn ồ một tiếng rồi nói một cách trêu đùa:
"Phong Đình có người mình thích rồi à? Là cô gái ở phòng bệnh nào thế? Sao chị không biết vậy?"
Ánh mắt Phong Đình nhìn lên người Lưu Noãn Noãn, không trả lời câu hỏi của đối phương, mà chỉ hỏi lại một câu:
"Một người sắp bị đổi tim, sắp phải chết, thích ai có quan trọng sao?"
Trong phòng ước chừng đã yên lặng mấy giây, nụ cười trên gương mặt Lưu Noãn Noãn cứng đờ lại:
"Cậu...Cậu biết hết rồi sao?"
Phong Đình dời mắt đi, hạ giọng ừm một tiếng:
"Em biết em không phải con ruột của bà ấy, bà nhặt em về chỉ là vì nuôi ra một trái tim khoẻ mạnh kéo dài mạng sống cho con ruột của mình, mọi người đều biết chuyện này, đều đang lừa em."
Lưu Noãn Noãn vẫn có chút tình cảm đối với đứa trẻ mình trông nom trưởng thành này, thấy đối phương khó chịu như vậy, chị vội lên tiếng giải thích:
"Không phải đâu, lúc còn trẻ phu nhân biết cơ thể mình không dễ mang thai, vừa hay trên đường gặp cậu hôn mê bất tỉnh, cho rằng mình sẽ không có con nên mới nhặt cậu về, chứ không phải ngay từ đầu đã muốn coi cậu là đồ chứa tim..."
Mấy chữ cuối cùng, chị nói ra rất dè dặt, thấy thanh niên không bị kích động nên mới nói tiếp:
"Lúc đó, quả thật bà ấy muốn nuôi cậu như con của mình."
"Nhưng một năm sau bất ngờ mang thai, lo lắng sau này mình sẽ thiên vị, vốn định sau khi sinh con ra sẽ giúp cậu tìm một gia đình mới, chỉ là ai cũng không ngờ được, đứa trẻ không dễ gì có được này vốn sinh ra đã yếu ớt."
"Lúc đó mọi kiểm tra triệu chứng bệnh cơ thể của cậu đều được bệnh viện ghi chép vào sổ, sau khi kiểm tra cho tiểu thiếu gia xong, phát hiện tim của cậu có độ ăn khớp rất cao, nên cứ thế mà nuôi..."
Câu phía sau chị không nói nữa, mà thở dài than vãn:
"Chuyện này quả thật là phu nhân làm không đúng, lúc đó bà ấy quá trẻ, làm việc vô cùng thiếu trách nhiệm..."
Phong Đình không ngờ, bên trong còn có rối rắm như vậy, sau khi nghe xong chỉ cảm thấy càng buồn cười hơn:
"Không phải bà ấy không có trách nhiệm, chẳng qua là không đủ yêu em mà thôi."
Nếu nói không có trách nhiệm, bản thân anh cũng không phải một người có trách nhiệm là mấy, nhưng vẫn sẵn lòng dồn hết tất cả cho một đứa trẻ tên Mặc Hoà Dã, sau khi nuôi một năm lại càng không thể nào nỡ lòng mang đứa trẻ đó cho người khác.
Nói đến cùng vẫn là vì hai chữ huyết thống, anh không phải con của người phụ nữ đó sinh ra, đương nhiên cũng không có được quá nhiều tình yêu của đối phương.
Nghĩ như vậy, đột nhiên Phong Đình phát hiện, từ rất lâu anh đã vượt quá tình yêu quý của huyết thống dành cho Mặc Hoà Dã rồi.
Người lười nhác, yếu ớt, lại thiếu hụt ý thức trách nhiệm kiên trì bền bỉ như vậy, có rất nhiều chuyện đều là nổi hứng, chưa từng nhiệt tình quá lâu với điều gì, giống như một hồ nước tĩnh lặng, nói dễ nghe chút chính là dịu dàng bao dung tất cả, nói khó nghe thì không có chút bất kỳ cảm xúc mãnh liệt nào.
Bình luận