Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 54: 54

Mẹ Hứa trông rất trẻ, là kiểu trẻ trung dùng tiền đắp thành, dường như mấy năm nay không có thay đổi gì, lúc đi vào trong tay còn cầm theo một hộp giữ nhiệt.

Phong Đình sững sờ chốc lát, nghi ngờ là người thân của phòng bệnh kế bên đi nhầm phòng.

Số lần mẹ đến đếm trên đầu ngón tay, mà trước nay lại chưa có lần nào tự nguyện đích thân xuống bếp mang chút đồ ăn trong nhà đến cho anh.

Nhưng khuôn mặt đó lại cực kỳ quen thuộc, thế là do dự gọi một tiếng:

"Mẹ?"

Mẹ Hứa ừm một tiếng rồi không nói gì nữa.

Bà mạnh mẽ vang dội quen rồi, trước đây luôn là dáng vẻ nghiêm túc hà khắc, bây giờ nhìn đứa con hôn mê tỉnh lại cũng không có thay đổi sắc mặt gì cả, chỉ lẳng lặng đứng nhìn.

Dường như bệnh viện đã thành lập công ty, ánh mắt của vị nữ tổng tài này nhìn sang giống như đang quan sát một món đồ, có đạt đủ tiêu chuẩn hay không.

Lại là ánh mắt đó.

Phong Đình rũ mắt, khẽ hỏi một câu:

"Tại sao mẹ không vào đây? Không vào thăm con sao?"

Lúc này mẹ Hứa mới đi vào để hộp giữ nhiệt lên tủ đầu giường, sau đó ngồi xuống trước mặt Phong Đình, hỏi câu đầu tiên:

"Trong người có chỗ nào không thoải mái không?"

Giọng điệu nói câu này không hề dịu dàng, thậm chí có chút lạnh lùng, nhưng khiến lòng Phong Đình vui vẻ, anh lắc đầu, ánh mắt ngước lên nhìn mang theo vẻ quấn quýt:

"Không có khó chịu, khiến mẹ lo lắng rồi."

Mẹ Hứa không tiếp lời, chỉ đưa ánh mắt nhìn sang ngực bên trái của thanh niên:

"Bác sĩ nói bệnh của con khỏi hẳn rồi, ngay cả vấn đề tim cũng hết rồi."

Phong Đình gật đầu, anh biết mẹ vẫn luôn rất quan tâm đến bệnh tim của mình, thế là nắm lấy tay đối phương đặt nó lên lồng ngực:

"Mẹ sờ xem, bây giờ rất khoẻ mạnh."

Cảm nhận được nhịp tim đập mạnh dưới tay, mặt mẹ Hứa thả lỏng, cảm khái nói:

"Quả thật đã có sức hơn trước nhiều rồi, nếu như vậy mẹ cũng có thể yên tâm rồi."

Phong Đình ngơ ngác nhìn sang mẹ mình, cẩn thận nhìn một hồi lâu mới dám xác nhận:

Thế mà mẹ cười rồi, xem ra tâm trạng của bà rất tốt.

Là vì bệnh của mình khỏi rồi sao?

Sẽ đưa anh về nhà sao?

Suy nghĩ này vừa loé lên đã thấy mẹ Hứa bỗng đứng dậy, dường như định rời đi.

Phong Đình vội giơ tay ra, nắm lấy góc áo của bà:

"Bệnh của con khỏi rồi, mẹ không đưa con về nhà sao?"

Mẹ Hứa quay đầu lại, dường như không ngờ đối phương sẽ đưa ra yêu cầu này, bà ngơ ngác một lúc mới trả lời:

"...Còn ở bệnh viện thêm mấy ngày nữa đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...