Chap 53: 53
"Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, kết nối được với thế giới ban đầu, để bảo đảm truyền tải thuận lợi, sẽ thiết lập cơ chế hôn mê bảo vệ đối với linh hồn, tiến độ kết nối 1%, 2%...
Tiến độ của hệ thống hiển thị tần suất được duy trì ổn định, giống như một khúc thôi miên, vỗ cho linh hồn vừa thoát khỏi thể xác được ngủ yên.
Trong bóng tối vững vàng, Hứa Phong Đình mơ hồ nghe thấy giọng nói khác ngoài hệ thống, đó là từng tiếng chất vấn với giọng giận dữ, từ xa đến gần ngày càng rõ rệt:
"Ta đã hạ độc tình cho Trạch Vũ, nhưng y chỉ gặp ngươi một lần, một lần mà thôi, thế mà độc tình đã được giải rồi!"
"Dựa vào đâu! Dựa vào đâu mà ngươi chỉ cần đứng ở đó, tất cả mọi người đều sẽ chạy về phía ngươi! Chỉ là vì ngươi là nhân vật chính sao?"
"Ta phải giết ngươi! Chỉ cần giết nhân vật chính! Là có thể khiến thế giới này khởi động lại! Rồi ta sẽ thay thế vào đó!"
Theo lời chất vấn cuối cùng vừa dứt, màn đêm xung quanh tan biến hến, có điều trong khoảnh khắc đó anh đã đứng trước một căn phòng tân hôn.
Hứa Phong Đình còn chưa kịp phản ứng đã nhìn thấy một tia sát lạnh lẽo loé lên trước mắt, một con dao găm xuyên qua hồn thể trong không khí, lại cắm vào lòng ngực người mới, lúc dời mắt nhìn sang đập vào mắt là một khuôn mặt quen thuộc khắc cốt:
Thanh niên mặc hôn phục trước mắt lại có khuôn mặt giống y hết với anh!
Hứa Phong Đình sững sờ nhìn một bản thân khác, vô thức muốn lại gần chút, nhưng phát hiện căn bản không cử động được.
Cảm giác gông xiềng quen thuộc này khiến anh nhớ đến mấy giấc mộng trước đây, trong đầu lướt qua một suy đoán không có khả năng lắm, chỉ thiếu một chút nữa là nhìn được sự thật.
Ánh mắt của thanh niên và Hứa Phong Đình chạm nhau, nhưng lại hét lên một tiếng khó tin:
"Vì một tên Mặc Trạch Vũ, ngươi lại giết ta?"
Nhát dao này rất mạnh tay, thanh niên ôm vết thương máu chảy đầm đìa ra ngoài, mất sức ngã xuống lộ ta một cái gương đồng phía sau, chiếu ra một hình dáng vô cùng quen thuộc, không lâu trước đây Hứa Phong Đình vừa gặp qua người này.
Lại là Phong Hoan Ý.
Trên mặt anh còn mang theo niềm vui sướng giết được tình địch.
Nhưng rất nhanh, nụ cười này đã đọng lại trên mặt.
"Ta không biết nhân vật chính gì cả, liên hôn với Mặc Trạch Vũ chỉ là vì đối phó với Phong Minh Hoa mà thôi, nếu sớm biết ngươi yêu thích hắn, ta sẽ không đến gần."
Thanh niên dưới đất bỗng cười giễu một tiếng, anh thở phì phò yếu ớt, nói một cách tự mỉa mai:
"Không ngờ, cuối cùng không phải chết trong tay Phong Minh Hoa, mà là chết trong tay một người ta bảo vệ cả đoạn đường."
"Ngươi nhỏ hơn ta nửa tuổi, ta vẫn luôn xem ngươi như đệ đệ, dẫn người chạy trốn khỏi tay bà buôn người, rồi lại dẫn người vào phủ trấn quốc công làm việc, cho người có cơ hội gặp thái tử, kết giao với quý nhân, không ngờ, điều này lại trở thành nguồn căn tai hoạ của hôm nay."
Bình luận