Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 52: 52

Nơi ở Diêu Tích Niên.

Bùi Vô Khanh lấy lụa đen giúp người kia xuống, giơ tay lắc lư:

"A Niên, ta đang giơ mấy tay?"

Diêu Tích Niên bị lắc có chút choáng, nhíu mày vỗ lên cánh tay trước mắt:

"Một cái."

Bùi Vô Khanh mừng rỡ, lại gần trước mặt đối phương:

"Huynh có thể nhìn rõ rồi sao?"

Diêu Tích Niên gật đùa, nhưng lại trông không vui lắm, hỏi một câu:

"Tìm được Đình Đình chưa?"

Bùi Vô Khanh đang định trả lời, đột nhiên trong viện có một người nhảy xuống, là ám vệ trong cung.

"Hai vị đại nhân, bệ hạ bảo thuộc hạ chuyển lời, tiền thái tử mưu phản bắt Tử Minh công tử, đã đuổi giết gần đến ngự thư phòng, mời Diêu thần y lập tức vào cung, nếu có chuyện ngoài ý muốn cũng có thể kịp thời cứu chữa."

Diêu Tích Niên lập tức đứng dậy:

"Đi."

Mà lúc này, trong con đường hẹp dài của hoàng cung, tiếng vó ngựa dần dần chậm lại. Cách đó không xa chính là ngự thư phòng, nhưng dám người lại dừng bước không tiến lên, dường như có chút băn khoăn.

Cả đoạn đường này quả thật quá suôn sẻ, thuận lợi đến mức có chút khác thường, Mặc Trạch Vũ là người phát hiện điểm không đúng trước tiên.

Từ nhỏ y lớn lên trong cung, biết rõ dù có phòng thủ lơi lỏng cỡ nào thì nơi quan trọng như ngự thư phòng cũng không nên chỉ phát ít người trông chừng như vậy, thế mà lại để bọn họ đuổi giết một mạch đến đây.

Quả thật đáng nghi.

A Cổ Lạp thúc ngựa đến bên cạnh Mặc Trạch Vũ, liếc nhìn sang Hứa Phong Đình bị đối phương ôm trước người, nghiêm mặt nói bằng tiếng trung nguyên vụng về:

"Để hắn ở phía trước dẫn đường, bệ hạ của các ngươi không dám tuỳ tiện ra tay đâu."

Mặc Trạch Vũ không động đậy, có chút do dự.

A Cổ Lạp trừng mắt dựng thẳng, giọng điệu tức giận:

"Bắt hắn đến chẳng phải là vì giờ khắc này sao? Ở đây không an toàn, không có thời gian cho ngươi do dự đâu! Mau thả người xuống!"

Xung quanh hai bên đường của hoàng cung dễ thiết lập mai phục nhất, giả sử thật sự có phục binh, cũng không phải là một nơi có lợi để phản kích, quả thật không thể dừng chân quá lâu.

Cuối cùng Mặc Trạch Vũ cũng hành động, y ôm Hứa Phong Đình, xoay người xuống ngựa, dưới ánh mắt ngạc nhiên của A Cổ Lạp, y đi đến phía trên cùng, đồng thời áp sát tai dặn dò người bên cạnh:

"Có lẽ phía trước có mai phục, theo sát ta để tránh bị thương."

Hứa Phong Đình nghiêng đầu qua, vẻ mặt khó hiểu nhìn Mặc Trạch Vũ, do dự chốc lát, vẫn quyết định nhắc nhở một câu:

"Trạch Vũ, bây giờ thu tay lại vẫn còn kịp."

Mặc Trạch Vũ cười khẽ.

Trong con đường hoàng cung bao trùm bởi màn đêm, y dẫn người đi về phía ngự thư phòng sáng rực, ung dung giống như ngày đầu gặp mặt, dường như chỉ là dẫn người đến diện thánh mà thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...