Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 51: 51

Trong kinh thành, trạch viện nào đó.

"Nếu đã tỉnh rồi thì mở mắt đi, đã lâu không gặp, chúng ta cũng nên ôn chuyện cũ rồi chẳng phải sao?"

Hứa Phong Đình mở mắt, bất lực thở dài:

"Trạch Vũ, huynh thật sự ở kinh thành."

Dường như Mặc Trạch Vũ chẳng thay đổi chút nào, vẫn là dáng vẻ dịu dàng đó, nghe vậy thì mỉm cười:

"Đúng vậy, ta sớm đã về kinh rồi, còn nghe được một vài chuyện, nghe nói tân đế đã bắt một mỹ nhân giấu trong cung, người đó chính là Tử Minh tiên trưởng đã nuôi lớn mình."

Y đến gần thêm chút, một tấc rồi lại một tấc, ánh mắt nhìn qua mang nụ cười, nhưng giọng điệu càng lúc càng lạnh:

"Tử Minh à, tại sao huynh không bỏ chạy?"

"Chẳng phải đã nói sẽ không nhập tục à? Tại sao còn ở hoàng cung, mặc cho hắn chà đạp?"

"Những lời từ chối trước đây đều là cái cớ huynh nói qua loa với ta sao?"

Hứa Phong Đình vô thức co rúc vào trong giường, trùng phùng đến này, cuối cùng cũng bất giác ý thức được:

Khác rồi.

Mặc Trạch Vũ trở nên rất khác trước đây.

Nhận thức này khiến anh cảm thấy sợ hãi.

Do đó lúc này người ngồi bên cạnh mình không khác gì người lạ, anh không hiểu được tính cách hiện tại của đối phương, cũng không nhìn thấu được giới hạn thấp nhất của đối phương, mà điều đáng sợ hơn là người này đã ái mộ anh ròng rã suốt mười năm rồi.

Hứa Phong Đình không biết, với trạng thái tinh thần hiện tại của Mặc Trạch Vũ, tiếp theo đây có làm ra hành động gì quá kích hay không, trực giác cho biết phải kéo dài khoảng cách an toàn với đối phương:

"Trạch Vũ, huynh cách xa chút, chúng ta nói chuyện đàng hoàng."

Anh nói rồi lùi một mạch ra sau, cho đến khi lưng áp sát tường, không còn lùi được nữa, trong lòng càng hoảng hơn, mi tâm nhướng lên.

"Tại sao phải cách xa chút mới nói chuyện được?"

Dường như câu này đã kích động đến Mặc Trạch Vũ, đột nhiên y giơ tay túm lấy người đang co rúc trong góc giường, một phát đè anh ngã xuống, lúc lên tiếng thì giọng điệu hơi tức giận:

"Huynh với Cửu đệ cũng như vậy sao? Cũng phải cách xa rồi mới nói chuyện à? Tại sao mỗi lần nhìn thấy ta đều như tránh không kịp!"

Trước đây, y cho rằng tính tình người này nhạt nhẽo, không muốn tuỳ ý thân cận với người khác, mà y cũng bằng lòng tôn trọng đối phương, nên đã đối đã với người này như một vị tiên trưởng không nhuốm bụi trần.

Nhưng bây giờ, dựa vào đâu?

"Dựa vào đâu Mặc Hoà Dã có thể thân cận với huynh, mà ta lại không được?"

"Giang sơn và mỹ nhân, dựa vào đâu Mặc Hoà Dã hắn có thể có được tất cả?"

Phần eo bỗng được thả lỏng, Mặc Hoà Dã đã cởi thắt lưng của anh ra!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...